Mình về “ra mắt” nhà chồng tương lai trong một tâm trạng 50/50. Chả là khi đó bên nhà ngoại đang băn khoăn, không hiểu có nên gả một đứa con gái ngờ nghệch là mình đi lấy chồng xa không. Chính vì thế, mình tự nhủ, nếu bên “nhà trai” không đồng ý, mình sẽ dừng lại, để lại sau lưng chất ngất những kỉ niệm...
Vừa bước qua bậc cửa, trước con mắt nghi ngại của nhiều người, “bác trai” lẳng lặng ra vườn ngắt một bông hoa hồng vào cắm. Mọi người coi cử chỉ đó là tấm “giấy thông hành” để mình bước sang một cuộc đời mới...
Về làm dâu, mình càng thêm yêu quý và cảm phục ông. Bữa cơm nào, ông cũng lụi hụi vào bếp nấu nướng cùng mình. Thương con dâu, ông liên tục nhắc: bố để phần xôi, gà cho con đấy, vào lấy mà ăn.
Mỗi ngày giáp Tết, ông lọ mọ từ sáng đến tận đêm khuya để nấu cỗ, làm chè kho. Mình giục ông vào nghỉ là ông gạt đi ngay: “Con cứ đi ngủ trước đi, bố khỏe hơn con nhiều.” Biết mình hay buồn, hay khóc, ông thường xuyên an ủi: “Gái có công, chồng chẳng phụ con à.”
Ông nấu ăn cực giỏi. Món gì cũng biết làm. Tài thật.
Ông lại còn rất ga lăng. Chưa khi nào thấy ông to tiếng với bà. Hễ thấy bữa nào bà có vẻ không ăn được là ông lật đật lẳng lặng đi mua cháo, phở về cho bà. Mình thường hay đùa ông: Sao phẩm chất ấy của bố không thấy “di truyền” sang con trai bố nhỉ?
Ông rất xì tin. Hễ đứa cháu gái giơ máy lên chụp ảnh là ông giơ hai ngón tay tạo dáng, cười hết cỡ để lộ ra hàm răng còn đúng hai chiếc. Tết năm vừa rồi, giao thừa, cúng cáp xong xuôi khoảng gần 3 giờ sáng, thấy nằm ngủ một lúc chắc cũng chả được, mình thức luôn làm cơm cúng sáng mùng Một. Làm xong xuôi là 5 giờ, mình lên giường chợp mắt. Tỉnh dậy chạy lên gác thấy ông đang ngồi trước ban thờ, mắt đỏ hoe. Mình hốt hoảng: “Ôi, bố làm sao thế?” Ông chậm rãi: “Bố vui quá vì sau này, ngày Tết tư giỗ chạp đã có người làm cơm cúng tổ tiên thật chu đáo!” Ôi chao, sáng mùng Một, mắt mình đỏ hoe không phải vì mất ngủ.
Mấy hôm nay ông mệt nặng. Hơi thở yếu ớt. Cầm vào bàn tay ông như cầm bàn tay con trẻ. Mình chỉ muốn quay mặt đi khóc òa.
Bố của con. Con cầu mong Trời Phật cho bố qua khỏi kiếp nạn này!...
Bài này mẹ viết khi ông nội của tớ ốm nặng phải nằm viện. May mắn là bây giờ ông đã đỡ hơn rồi. Vui hơn nữa là sau trận ốm ấy, ông bà đã lên Hà Nội ở cùng với nhà tớ. Tớ cứ nghĩ hay là những lời cầu nguyện từ trong trái tim rất phụ nữ của mẹ đã có tác dụng.
Chỉ thế thôi chắc cũng đã đủ để nói về mẹ tớ. Điều sâu xa tớ cảm nhận được từ mẹ là trái tim nhân hậu và bao dung. Có mẹ, tớ không sợ buồn tủi. Tớ sẵn sàng chấp nhận thử thách, sẵn sàng thực hiện những công việc khó khăn vì biết rằng đằng sau mình luôn có một vòng tay ấm áp chờ đón, không cằn nhằn, không hỏi lý do, không giải thích, chỉ ôm tớ vào lòng, cho tớ cảm giác bình yên.