• ShareSach.comTham gia cộng đồng chia sẻ sách miễn phí để trải nghiệm thế giới sách đa dạng và phong phú. Tải và đọc sách mọi lúc, mọi nơi!

Danh mục
  1. Trang chủ
  2. Liên hoa yêu cốt
  3. Trang 36

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 35
  • 36
  • 37
  • More pages
  • 126
  • Next

Tựa

Đêm đen như mực!

Trên con đường núi âm u, nhóm người đốn gỗ ra sức chạy đua với màn đêm. Dẫn đầu đoàn là một người đàn ông khỏe mạnh cao lớn, vác trên vai bó củi, thành thạo bước đi trên con đường núi gồ ghề trơn trượt.

“Oa... oa...” Bỗng nhiên từ đâu vọng tới tiếng trẻ sơ sinh khóc, thu hút sự chú ý của mọi người.

“Đại ca!” Một người đàn ông bé nhỏ khắc khổ liền kéo tay người đàn ông đi đầu: “Sao chỗ này lại có tiếng trẻ con khóc nhỉ? Hay chúng ta qua đó xem sao?”.

“Đừng để ý những việc không phải của mình!” Người đàn ông được gọi là đại ca vẫn tiếp tục bước về phía trước: “Muốn thì tự đi, chứ muộn thế này rồi để vợ ở nhà một mình không an toàn.

Tôi không hứng thú với mấy chuyện đó. Về nhà thôi!”. Nói xong câu ấy, anh ta cũng đã đi thêm được đến mười mấy mét.

“Cẩu Tử, Đại Kiều nói đúng đấy! Đừng lo chuyện không phải của mình.” Những người đốn gỗ khác góp lời và tiếp tục nối bước người dẫn đầu xuôi xuống núi.

“Hứ! Bọn nhát gan!” Gã đàn ông bé nhỏ tên Cẩu Tử nhìn theo đám người đang xa dần, nhổ toẹt một bãi nước bọt: “Tỏ vẻ ta đây trung thực đường hoàng. Lần trước lúc Kim Trụ cho chơi em gái hắn, chẳng phải chính gã Đại Kiều cầm thú này ra tay tàn bạo nhất sao? Giờ còn bày đặt nghĩ đến người đàn bà của mình. Đạo đức giả!”. Cẩu Tử vừa chửi vừa tiến về phía phát ra tiếng khóc. Trong lúc vô tình, âm thanh đó bất chợt biến mất, hắn cũng đã đến chỗ rậm rạp nhất của rừng cây: “Kỳ lạ thật, rõ ràng tiếng khóc phát ra từ đây, sao giờ lại không nghe thấy gì?”. Vào thời khắc ấy, rừng cây âm u cực kỳ yên tĩnh không một tiếng động, “Mẹ kiếp! Gặp ma rồi!”.

Cẩu Tử thầm rủa, nhanh chóng quay đầu định bỏ đi, bất chợt há miệng đứng sững tại chỗ. Dưới ánh trăng vằng vặc, một người con gái tuyệt đẹp lõa thể đang thả mình giữa khoảnh đất trống. Khuôn mặt mỹ miều, bầu ngực đầy đặn, vòng eo thon thả, lại cả chốn sâu kín quyến rũ nhất của phụ nữ, toàn bộ đều lộ rõ trước mắt Cẩu Tử, khiến hắn nhìn mà phần dưới cứ cứng lên từng chặp. Chầm chậm bước về phía người con gái, Cẩu Tử cúi người xuống. Vừa thấy rõ gương mặt ấy, hắn bỗng giật bắn mình.

“Nhị Nha, sao em lại ở đây!” Cẩu Tử đưa tay lắc lắc cơ thể người con gái kia.

“Á...” Hắn đột nhiên thét lên rồi bò lăn về phía sau mấy mét. Da thịt cô gái trên mặt đất đã lạnh ngắt, rõ ràng thi thể ấy đã chết cứng từ lâu.

“Nhị... Nhị Nha!” Cẩu Tử bò lê trên mặt đất lắp bắp một hồi. Cũng chẳng biết bao lâu sau, hắn bỗng cảm thấy có gì đó không bình thường. Thi thể cô gái tuy đã cứng lạnh nhưng không hiểu vì sao nhìn bề ngoài lại tựa như đang ngủ, đồng thời trên thân phát tỏa mùi hương thanh tao đến mê người. Mùi hương ấy hít vào mũi giống như một thứ bùa yêu mạnh mẽ, khiến Cẩu Tử trong thoáng chốc bùng lên một dục vọng cuồng bạo: “Nhị Nha, lúc sinh thời em là một đóa hoa trong thôn, là niềm khao khát của bao nhiêu trai làng”. Cẩu Tử lần lần quay về bên cạnh xác chết, đôi tay dâm dục chụp lấy khuôn ngực căng đầy kia: “Anh biết mình không xứng với em, nhưng giờ đằng nào em cũng chết rồi, cho phép anh được thưởng thức em chút đi...”. Bầu ngực trong bàn tay tuy đã lạnh ngắt nhưng cảm giác vẫn mềm mại khiến Cẩu Tử hoàn toàn tiêu tan toàn bộ lý trí chỉ trong thoáng chốc, điên cuồng đè lên thi thể...

Từ sau đêm đó, người trong thôn chẳng ai còn thấy lại cái dáng người nhỏ con ngắn ngủn của Cẩu Tử nữa...

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 35
  • 36
  • 37
  • More pages
  • 126
  • Next