"Chít... chít...”, những âm thanh gào rít bi ai từ bốn phương tám hướng căn phòng vọng tới, Nghiêm Ngôn ngồi trong bóng tối kinh khiếp nhìn mọi việc đang xảy ra trước mắt.
Từ mỗi góc căn phòng, ánh đỏ rọi sáng tầng tầng lớp lớp những con chuột bị cắn nát mọc lên như nấm sau mưa trên mặt đất, trên những bức tường và thậm chí cả trên trần nhà. Bọn chúng có con đã mất đầu, kéo lê thân thể nát bầm, những tứ chi què quặt chầm chậm bò tới phía Vương Hữu Lợi.
“Cứu tôi với... Có ai không...”, Vương Hữu Lợi kêu lên thất thanh, không ngừng khua tay cố sống cố chết đuổi đi từng lớp chuột thân thể nát nhừ đang ào ào tiến tới.
“Ha ha ha...”, người đàn bà tóc trắng lơ lửng giữa không trung cười ha hả, đôi mắt đỏ rực rọi về phía Nghiêm Ngôn sau lưng: “Nhìn thấy chưa Nghiêm Ngôn? Đó là kết cục của hắn. Hắn ăn tươi nuốt sống con ta, giờ ta để chúng ăn hắn. Ta cũng nói cho ngươi biết, gã Vu Hạo Vĩ đã bỏ rơi ngươi, nhà cô chú ngươi và cả con quỷ háo sắc họ Lâm đều chết như thế đó. Bây giờ ta giúp ngươi trừ bỏ tên cuối cùng, ân tình của chúng ta từ nay kết thúc”.
“Đa Đa, chị sẽ tuân thủ giao ước của chúng ta. Chỉ cần em giúp chị giết hắn, thay mẹ báo thù, mạng của chị sẽ là của em!”, Nghiêm Ngôn gạt nước mắt, nhìn người đàn bà trước mặt với đôi mắt kiên cường.
“Được! Mở to mắt mà nhìn cho rõ đi!”, người đàn bà giơ tay chỉ, một đuôi chuột rất lớn quất thẳng vào vùng thắt lưng của Vương Hữu Lợi.
“A...” Một tiếng thét vang, Vương Hữu Lợi bị đánh tới lảo đảo, ngã lăn xuống đất: “Cứu với...”. Hàng trăm hàng nghìn những con chuột tơi tả bắt đầu leo lên người hắn, tầng tầng lớp lớp bao trùm lấy hắn, chỉ còn nghe thấy những âm thanh khủng khiếp của thịt da và xương sọ bị nhai rau ráu. Hai tay Nghiêm Ngôn bịt chặt lấy mắt, không dám hé nhìn, dù chỉ là tích tắc. Cuối cùng, khi tất cả âm thanh đã ngừng lại, người đàn bà tóc trắng mới vung hai tay lên, những con chuột rách nát lập tức biến mất, chỉ còn lại trên nền đất một bộ xương nham nhở khủng khiếp.
Thỏa mãn nhặt khúc xương lên tay thưởng thức, từ từ bóc nốt chỗ thịt còn dính lại trên ấy, sau đó người đàn bà quay người ném khúc xương thối hoắc vào chân Nghiêm Ngôn.
“Ối...”, Nghiêm Ngôn thất kinh lùi lại, sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.
“Ha ha, sao hả? Sợ à?”, người đàn bà cả cười nhìn cô: “Yên tâm, loại người cặn bã như hắn sẽ không bao giờ có cơ hội chuyển kiếp đâu”.
“Đa Đa, em làm thi thể hắn đến mức thế này, ai còn nhận ra được chứ”, Nghiêm Ngôn mặt trắng bệch nhìn bộ xương trước mắt.
“Ai bảo đây là xác hắn?”, người đàn bà cười khinh bỉ, chỉ tay về sau lưng Nghiêm Ngôn: “Xác hắn ở đằng kia cơ”.
“Hả?”, Nghiêm Ngôn quay đầu kinh ngạc nhìn về phía bàn làm việc sau lưng, Vương Hữu Lợi đang trợn trừng mắt kinh hoàng, miệng há rộng, ngừng thở: “Thế là sao? Hắn ở kia, thế đây là ai?”.
“Đây là linh hồn của hắn!”, người đàn bà cất bước, vứt bộ xương sang một bên, cười lạnh lùng tiến về phía Nghiêm Ngôn: “Ngươi tưởng ta cần cái xác thối của chúng ư? Cái ta cần là linh hồn của chúng. Ta muốn chúng từ giờ sẽ tan thành mây khói, vĩnh viễn không được đầu thai!”. Người đàn bà cất tiếng cười lạnh lùng rồi một tay nhanh chóng chụp lấy cổ Nghiêm Ngôn: “Ta sẽ không bỏ qua cho bất kỳ kẻ nào từng hại ta. Nói thêm với ngươi một việc, gã đàn ông đã mua ta từ tay ngươi, chiều hôm nay đã hóa thành tro và đi gặp Diêm Vương cùng cái Thính Khiếu Cư của hắn rồi. Chết cả đi!”. Người đàn bà bất chợt siết chặt tay, Nghiêm Ngôn thấy nghẹt thở từng cơn, khuôn mặt đỏ bừng lên.
“Ngươi thật sự nhẫn tâm giết chết cô ấy sao?”, bất chợt, một dải sáng màu lam lóe sáng, quật trúng vào cổ tay người đàn bà kia.
“Ai?” Cổ tay đau nhói khiến bà ta vô thức nới lỏng ra, đồng thời một dải sáng khác vội vã kéo Nghiêm Ngôn sang một bên, khiến cô ngã sõng soài trên mặt đất ho dữ dội.
“Ngươi là ai?”, người đàn bà lùi về phía sau mấy mét, khuôn mặt nghi hoặc nhìn thiếu nữ áo xanh khoảng chừng mười sáu, mười bảy tuổi trước mặt.
“Ngươi không cần quan tâm ta là ai”, thiếu nữ thu hồi dải sáng, dấu sen trên trán lấp lánh Phật quang: “Ta hỏi ngươi, ngươi làm thế này có đáng không? Ngươi là sinh linh trần gian còn chưa hết số, lại vì báo thù mà cấy mảnh sứ oán hận vào lòng. Làm như vậy ngươi có thể sở hữu pháp lực chưa từng có, nhưng sau đó ngươi cũng sẽ giống như những kẻ đã bị ngươi giết chết, tan thành cát bụi vĩnh viễn không được đầu thai. Ngươi làm vậy thật sự có đáng không?”.
“Chắc ngươi là người cõi tiên! Cả đám thần tiên các ngươi chỉ giỏi lấy đạo lý to tát ra áp đảo người khác.” Người đàn bà bật cười khinh mạn, chỉ vào Nghiêm Ngôn đang ngồi trên đất: “Chính cô ta đã khiến ta phải chịu không biết bao nhiêu lần khóc con, ta giết cô ta không đúng ư? Tan thành cát bụi thì đã sao, ta chẳng quan tâm. Ngay từ khi đưa cho ta mảnh sứ oán hận, người đó đã nói rất rõ rồi. Nhưng đối với ta mà nói, chẳng còn gì trên đời này là đáng nữa, chỉ cần có thể báo thù ta sẵn sàng từ bỏ tất cả!”.
“Này chuột, đây không phải cách nghĩ thật sự của ngươi, mà là nộ khí trong mảnh sứ oán hận đã ảnh hưởng tới ngươi đó.” Thiếu nữ áo xanh tiến về trước mấy bước: “Chỉ cần để lòng lắng lại, ngươi sẽ nhìn thấy cách nghĩ thật sự của mình”. Giọng cô gái tựa như giọt ân huệ rơi ra từ chiếc bình cam lồ thanh tĩnh, khiến cõi lòng hỗn loạn của người đàn bà bỗng êm đềm trở lại.
“Nhìn cô ấy đi”, ánh mắt thiếu nữ có chút khác lạ, tay chỉ về Nghiêm Ngôn ở kế bên: “Các người đã bao năm sống bên nhau, đồng cam cộng khổ trải qua cả hạnh phúc lẫn đắng cay, đó đều là ký ức đẹp nhất của các ngươi, làm sao ngươi có thể quên điều quý giá ấy...”.
Với lời nói của thiếu nữ, trước mắt người đàn bà không ngừng xuất hiện những thời khắc vui vẻ mình đã trải qua cùng Nghiêm Ngôn thời thơ bé: Nghiêm Ngôn đang cẩn thận mớm từng miếng bánh kem cho bà thế nào, lại xua đuổi những con mèo hoang không ngừng chầu chực ăn thịt bà ra sao. Và khi phải chịu khổ nhục trong nhà Trần Yên Hoa, để bà không chết đói, ngày nào Nghiêm Ngôn cũng bất chấp nguy cơ bị đánh đập mà kiên trì lén lút lấy trộm bánh màn thầu nuôi bà... Từng hoạt cảnh lúc vui vẻ khi đau đớn cứ lần lượt lướt qua trong đầu, khiến người đàn bà không cầm nổi những giọt nước mắt màu máu chảy dài. Hóa ra ký ức đầm ấm thuở nào từ lâu đã khắc sâu vào đáy tim bà. Hóa ra trước giờ bà đều bị thù hận khống chế đến quên cả ký ức quý giá nhất kia.
“Đa Đa, thật sự sau khi để em đi, chị rất nhớ em.” Nước mắt chan chứa trên khuôn mặt, Nghiêm Ngôn ở bên cạnh chầm chậm đứng dậy, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy người đàn bà: “Suốt thời gian dài xa em, không lúc nào chị được hạnh phúc, ngày nào chị cũng nghĩ không biết em sống thế nào, người ta có ngược đãi em không, lúc nào chị cũng cầu nguyện với mẹ ở trên trời, xin mẹ bảo vệ em. Chị thật sự không hề biết hành động của mình năm xưa đã làm tổn thương em sâu sắc đến thế, xin lỗi em, xin lỗi...”.
Nghiêm Ngôn khóc nức nở ôm chặt Đa Đa lúc này đã bỏ lốt người đàn bà để trở về với hình dáng con chuột. Đa Đa hoàn lại thần trí, sắc đỏ sậm hận thù trong đôi mắt nhanh chóng tiêu tan, một mảnh sứ màu đen cắm lút trên lưng nó đang ánh lên sắc màu u ám.
“Có thể cho ta biết, ai đã đưa cho Đa Đa mảnh sứ oán hận không?”, thiếu nữ áo xanh khẽ phất tay, Nghiêm Ngôn ngã xuống nền đất ngất đi.
“Cảm ơn cô, Nghiêm Ngôn đã mất quá nhiều thứ rồi, tốt hơn hết không nên để cô ấy đối mặt với cái chết của ta nữa.” Con chuột to lớn nhảy từ lòng Nghiêm Ngôn ra: “Từ trước đến giờ ta luôn bị thù hận làm mờ mắt, suýt chút nữa đã làm hại người bạn thân nhất của mình. Giờ tỉnh ngộ cũng quá muộn rồi, người đó từng nói khi trong lòng không còn oán hận nữa là lúc cái chết đang tới gần”. Đột nhiên, ngọn lửa đen từ chân con chuột bùng lên, nhanh chóng lan tỏa toàn cơ thể: “Còn nữa, người đưa cho ta mảnh sứ là một người đàn bà toàn thân bao phủ một lớp vải voan đen, ta không nhìn rõ mặt mũi bà ta, nên không thể giúp cô được, xin lỗi”.
“Không sao, cảm ơn Đa Đa đã buông tha Nghiêm Ngôn”, thiếu nữ cảm kích nhìn con chuột đang chìm trong ngọn lửa.
“Người nên nói lời cảm kích là ta mới đúng, chính cô đã giúp ta lấy lại lương tâm... Phải rồi, trên thân người đàn bà ấy tỏa ra một mùi hương, là một loài bướm...” Tiếng nói bất chợt tắt ngấm, thân thể con chuột đã hóa thành tro.
“Đợi đã! Là bướm gì...”, Hàn Cốc Liên thất vọng ngừng lời, thật chẳng dễ dàng gì mới có chút đầu mối, giờ lại đứt đoạn.
“Tỷ!” Trong khoảng tối, một vệt xanh vút lên, Lam Úy hiện ra. Vừa nhìn thấy thiếu nữ, Lam Úy giật mình: “Tỷ, tỷ à? Dáng vẻ tỷ sao lại...”.
“Ha ha”, Cốc Liên phá lên cười ôm lấy Lam Úy và véo mũi cô bé: “Đây là hình dáng linh hồn ta, muội vẫn chưa nhìn thấy sao?”.
“À”, Lam Úy gật đầu, sau đó nhìn Nghiêm Ngôn đang nằm xoài trên đất, nói: “Ý! Đây là linh hồn Nghiêm Ngôn sao? Trông quen thế nhỉ!”.
“Nghiêm Ngôn chính là Đào Hoa tiên nữ Tĩnh Nhiên, cũng là chuyển kiếp của Tiểu Hương - cô hầu gái trong kiếp trước của ta”, Cốc Liên thở dài dìu Nghiêm Ngôn dậy: “Đưa cô ấy về thôi, Lam Úy!”.
“Vâng!”, Lam Úy đỡ lấy Nghiêm Ngôn bay lên không trung. Cốc Liên cúi xuống nhặt mảnh sứ oán hận, bàn tay khẽ phất, lập tức cả vùng không gian ảo bỗng bừng bừng bốc cháy. Trong lúc đó, ba người Cốc Liên, Lam Úy cùng Nghiêm Ngôn đã tan biến giữa hư không...