Ta nhảy ra khỏi Linh Tiêu bảo điện.
Những cơn gió điên cuồng táp qua như hàng ngàn mũi dao cứa trên mặt. Ta cười điên dại, chẳng biết người bên trên có nghe thấy di ngôn cuối cùng của mình không, chỉ là bỗng nhiên phát hiện nước mắt mình tựa như muôn vàn giọt sương cuối thu trôi dạt trên khắp các đám mây.
Ta, tên gọi Nhẫm Nhiễm, được công nhận là mỹ nhân đệ nhất trong tộc Hoa Lan, từ nhỏ quen sống với sự tung hô pha lẫn ghen tỵ của mọi người. Trong mắt ta, trên thế giới này bất kỳ cô gái nào cũng không thể so bì được với mình. Dù là Hằng Nga duyên dáng tuyệt vời mà người ta vẫn đồn thổi thì đối với ta cũng chỉ đến thế mà thôi. Ta hết sức tự hào về vẻ tuyệt mỹ của bản thân, và thường cố gắng kiếm tìm một người yêu xứng đáng với mình trong khắp cõi trời đất.
Cuối cùng người ấy cũng xuất hiện. Toàn thân bao phủ bằng chiếc áo trắng muốt, mặt hoa mày liễu - ta biết những lời đó thường dành tả vẻ đẹp thục nữ, nhưng diện mạo của chàng lại vượt xa tất cả các trang nữ tử tuyệt sắc trên thế gian.
Khi ta ửng hồng đôi má hành lễ trước mặt chàng, khi cảm nhận thấy cái nhìn lướt qua mặt mình của chàng, lần đầu tiên ta biết đến hai từ “e lệ”. Trái tim đập nhanh, ta bối rối siết chặt chiếc khăn màu tím trong tay, lòng bàn tay bất giác rịn đầy mồ hôi.
“Lam Liên tiên tử Hàn Cốc Liên bái kiến Cung chủ!” Bất chợt, giọng nói trong như tiếng chuông bạc vang lên cắt đứt dòng suy tưởng ngổn ngang của ta. Ta ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt, lòng không vui chút nào. Cái kiểu gì mà ngày đầu tiên Cung chủ tân nhiệm triệu kiến lại tới muộn, thật chẳng biết phép tắc gì cả! Thầm khinh bỉ mắng mỏ cô ta mấy câu nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên môi.
Vốn tưởng Cung chủ sẽ trách mắng cô ta một trận ra trò, ai ngờ người đẹp ấy lại tự tay trao lệnh bài trúc hoa cho cô ta. Hứ, có gì ghê gớm đâu! Đến muộn mà thành có công! Cứ đợi đấy, Cung chủ sớm muộn rồi cũng sẽ về tay ta!
Sau hôm đó, chẳng biết vô tình hay hữu ý, ta thường xuất hiện quanh Đạm Ngữ các, tẩm cung của Cung chủ, hoặc mang tới giỏ phong lan quý, hoặc đem tặng sách cổ hiếm có, tóm lại chỉ cần chàng vui thì có phải lên trời xuống biển ta cũng cam lòng!
Cho đến một ngày, chàng hỏi ta có đồng ý ở bên giúp việc cho chàng không, ta vui đến không thốt nên lời. Đêm đó ta thức trắng, ngồi trước gương thử tất cả những bộ váy đẹp nhất của mình. Ta muốn để chàng thấy mình trong dáng vẻ mỹ lệ nhất, ta muốn cả Thiên giới biết rằng ta mới là người xứng đáng với chàng!
Thế nhưng, ta dần phát hiện mình đã nhầm. Bởi dù ngay kề bên nhưng người trong mộng của chàng chưa bao giờ là ta. Ngày nào ta cũng cố gắng ở bên chàng chẳng rời một bước, lúc nào ta cũng cố ý lượn qua lượn lại trước mắt chàng, để ánh nhìn của chàng không thể rớt trên bất cứ người con gái nào khác. Thế nhưng câu chàng nói nhiều nhất với ta lại là: “Truyền Lam Liên tiên tử tới gặp ta!”.
Hàn Cốc Liên! Lại là Hàn Cốc Liên! Đứa con gái cạy miệng chẳng được nửa lời, ta thật không hiểu Cung chủ thích cô ta ở điểm nào? Vì cớ gì lại cho gọi cô ta hết lần này đến lần khác?
“Ngươi hận Hàn Cốc Liên lắm sao?” Giọng nói đột ngột vang lên bên tai, ta vô thức quay đầu nhìn, chỉ thấy giữa hàng vạn đám mây bềnh bồng ẩn hiện một bóng người mặc áo màu thiên thanh.
“Ngươi là ai?” Hoảng hốt, ta đứng phắt dậy cảnh giác nhìn bóng người xa lạ.
“Ha ha... Đừng sợ, ta có thể giúp ngươi!” Bóng người khẽ khàng lay động: “Chẳng phải ngươi muốn có được tình yêu của Dao Hoa cung chủ hay sao? Chỉ cần trừ khử Hàn Cốc Liên là được!”.
“Thật sao?” Ta thừa nhận điều kiện này rất hấp dẫn, nên đặt quyết tâm làm cho được.
“Đương nhiên! Chỉ cần ngươi làm theo lời ta nói, sẽ không có ai biết được kế hoạch của chúng ta đâu!” Bóng người áo xanh nói ra kế hoạch với vẻ rất đỗi tự tin, quả là hoàn hảo không một kẽ hở.
“Được! Ta biết phải làm gì rồi!” Đôi mắt lóe lên tia lạnh lùng, đến ta cũng không ngờ hóa ra mình lại độc ác đến thế...
Theo kế hoạch đã bàn, nhân lúc Cung chủ bế quan ta đã làm chứng giả, khoanh tay đứng nhìn người con gái yếu đuối đó bị đuổi xuống trần gian, chịu thảm cảnh mười kiếp khổ cực. Mặc dù vậy, chẳng hiểu sao trong lòng ta một chút niềm vui cũng không có. Cảm giác tội lỗi đáng sợ ngày đêm cứ giày vò, khiến ta ăn không ngon, ngủ không yên. Cứ như vậy qua trọn hai nghìn năm.
Hôm đó là ngày xuất quan của Cung chủ, ta đứng ngồi không yên, chờ đợi ở bên ngoài. Vào lúc cánh cổng lớn mở ra, tim ta như nhảy vọt lên đến cổ họng, run rẩy trình báo vụ việc của Hàn Cốc Liên. Chẳng đợi ta nói xong, Cung chủ đã vội vàng lao tới Linh Tiêu điện...
Sau lần đó, ta nghĩ đủ mọi cách khiến Cung chủ vui hơn, nhưng cả ngày chàng chỉ lặng lẽ ngồi bên đầm sen của Hàn Cốc Liên, nhìn đăm đắm những đóa hoa nở rộ. Cuối cùng ta hiểu ra mình chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ trừ khử được Lam Liên tiên tử, bởi trong lòng Cung chủ cô ta đã thành thâm căn cố đế rồi.
Ta bắt đầu thù hận, thù hận thật sự. Nhìn Cung chủ vì cô ta mà khăng khăng đòi xuống trần gian, rồi để thân mang trọng thương, lại còn quỳ trước đại điện mà khổ sở khẩn cầu, ta liền nghĩ rằng Hàn Cốc Liên phải chết, nhất định phải chết.
Hết sức bình tĩnh, ta nhận những mảnh sứ oán hận từ tay kẻ bí hiểm kia, dù cuối cùng có bị phát hiện cũng chẳng sao, chỉ cần Cốc Liên chết, chỉ cần cô ta tan biến khỏi cõi đời, thế là đủ.
Cho nên khi bị trói đưa tới điện Linh Tiêu, ta chẳng hề hối hận mà chỉ biết cam chịu. Có điều tại sao sau chừng ấy cố gắng, cô ta vẫn cứ sống, còn tiếp tục nhận được sự quan tâm yêu mến của Cung chủ? Vì sao???
Trầm mình xuống lục đạo luân hồi, điều cuối cùng ta thành tâm cầu nguyện: Cung chủ à, nếu còn có duyên, kiếp sau gặp lại xin ban cho thiếp chút ánh mắt yêu thương, chỉ chút xíu thôi cũng được. Chàng nhé!