T
hật ra kiến trúc sư cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy ông chủ.
Kiến trúc sư thích yên tĩnh, phòng làm việc của anh nằm ở góc trong cùng của văn phòng công ty. Có những lúc làm việc mệt mỏi, anh sẽ ra ngoài cửa sổ ngắm phong cảnh. Tiệm cà phê của ông chủ cũng là một phong cảnh nằm trong tầm ngắm của kiến trúc sư.
Màu chủ đạo của quán cà phê là màu đỏ cam, quán không lớn, chốc chốc lại có người ra ra vào vào. Trước cửa tiệm có rất nhiều các loại thực vật, còn treo một cái bình thủy tinh trong suốt lên trên, bên trong trồng mấy cành vạn niên thanh, có những cành mọc dài quá, còn rủ cả xuống dưới. Sân trước của quán bày mấy cái bàn cà phê đơn giản, xếp cùng hai cái ghế và một cái dù to che nắng bên trên.
Thỉnh thoảng cũng nhìn thấy có người từ trong quán ra tưới nước cho đám cây cối bên ngoài. Kiến trúc sư đoán đó chắc là ông chủ rồi. Bởi vì cậu ta tưới nước xong còn hay ngồi trên ghế, nhàn rỗi đọc sách nữa.
Quán cà phê hình như đóng cửa rất muộn. Nghĩ cũng đúng, xung quanh khu này toàn là những người đi làm bận rộn suốt trong các tòa nhà văn phòng, dăm bữa nửa tháng lại phải tăng ca, chuyện làm ăn phát đạt là đương nhiên.
Có những hôm kiến trúc sư bận đến tận tảng sáng, đi qua vẫn thấy trong quán còn ánh đèn, lúc đó anh thường nhịn không được mà nghĩ: Hay mình đi vào đó mua cốc cà phê nhỉ?
Có điều, kiến trúc sư trước nay không uống cà phê bao giờ. Bởi thế tuy bụng nghĩ vậy, nhưng anh cũng chưa vào quán cà phê lần nào.
Sau đó chính là một ngày, kiến trúc sư vô tình gặp ông chủ trên xe buýt.
Kiến trúc sư thật sự ảo não.
Anh vẫn luôn nghĩ đến một ngày nào đó, anh tiến vào quán cà phê, đứng trước quầy hàng, sau đó ông chủ ngẩng đầu lên hỏi “Quý khách muốn dùng gì?”; hoặc là có thể hai người gặp nhau trong thang máy của toàn nhà văn phòng nơi anh làm việc, trên tay ông chủ đang cầm mấy cốc cà phê, đến lúc đó nhất định anh sẽ nói một câu “Cà phê thơm quá!”.
Tóm lại, dù thế nào cũng không phải là gặp mặt trong tình huống khó xử như thế này.
Thậm chí đến câu “Cảm ơn”, kiến trúc sư cũng quên không nói, chỉ có thể ngây ra nhìn ông chủ mỉm cười nhét vào tay mình một tập phiếu giảm giá mà thôi.