• ShareSach.comTham gia cộng đồng chia sẻ sách miễn phí để trải nghiệm thế giới sách đa dạng và phong phú. Tải và đọc sách mọi lúc, mọi nơi!

Danh mục
  1. Trang chủ
  2. Đánh thức ban mai
  3. Trang 20

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 19
  • 20
  • 21
  • More pages
  • 37
  • Next

Những gì còn lại

C

huyện kể đã lâu lắm rồi, rằng một hôm có người mẹ bế con qua một hang động, miệng hang bỗng phát ra tiếng nói kỳ lạ: “Hãy vào đây mà lấy vàng, ngươi có 10 phút để mang ra những thứ quý giá nhất”.

Người mẹ ấy đi theo tiếng nói, đi qua vài ngõ ngách, từ lòng hang sâu bỗng hiện ra một căn phòng sáng chói, vàng bạc châu báu nhiều không kể xiết. Tiếng nói ấy lại âm vang: “Chỉ có 10 phút để mang ra những gì quý giá nhất!”. Người mẹ bắt đầu chọn những viên ngọc và vòng vàng, nhưng nhiều quá, càng lấy thì càng thấy ít, đứa con đang địu bên hông bỗng trở nên vướng víu, người mẹ đặt con lên một phiến đá sạch rồi nhanh tay nhặt lấy những thỏi vàng. Thời gian quá ngắn cho một kho vàng lớn đến như vậy. Người mẹ đựng đầy vàng trong chiếc địu con. Giọng nói lại vọng lên, nhắc nhở rằng cửa hang sắp đóng, rồi núi bắt đầu rung chuyển, người mẹ đeo chiếc địu lên người cố gắng lấy thêm những viên kim cương đựng đầy các túi và vơ đầy hai tay rồi nhanh chân chạy ra ngoài. Vừa bước chân ra ngoài, cửa hang đóng sập lại. Có tiếng khóc lọt qua cửa hang vừa khép chặt, người mẹ mới giật mình nhớ ra đứa con đã bị bỏ quên trong hang. Người mẹ điên cuồng cào cấu, cầm những tảng đá to đập cửa hang nhưng vô vọng, cửa hang vẫn khép chặt không nhúc nhích. Chiếc địu vàng đè người mẹ xuống, lồng ngực người mẹ vỡ ra, trái tim lăn ra bên ngoài và hóa đá.

Con trai yêu của mẹ…

Điều quý giá nhất đôi khi con người chúng ta không nhận ra. Người lớn quá bận rộn với rất nhiều lựa chọn và suy nghĩ, đã giàu phải giàu hơn, đã thành công phải thành công hơn, những quay cuồng toan tính khiến tâm hồn người lớn xơ hóa, xem mọi thứ sòng phẳng như một phép tính. Họ không còn xúc động trước vẻ đẹp của một sớm mai, của một chồi non và những búp hoa đương he hé, không còn chỗ cho những chuyện trò êm đềm, nụ hôn cũng trao vội như một thủ tục…

Đôi mắt trẻ con ngơ ngác, khung cửa đóng chặt và một vòng xoay khép kín không cho trẻ con biết thế giới rộng lớn và tươi đẹp khôn cùng. Trẻ con thân với Ipad và điện thoại hơn là với cha mẹ, anh chị, bạn bè.

Trong suốt cuộc đời, mẹ luôn luôn có những ngã rẽ, lựa chọn, biến cố, những đối mặt và chinh phục gian nan, thậm chí là chuyện sinh tử. Nhưng không bao giờ mẹ lúng túng trước câu hỏi: “Điều quý giá nhất của mình là gì?”. Mẹ đặt tay lên tim cảm nhận nhịp đập của con, mẹ thấy con đường phía trước có bước chân con, mẹ thấy trong ngôi nhà mình ấm áp nhất là khi con cười, con vui vẻ, con hạnh phúc.

Chẳng phải theo lẽ thường, mỗi người đi qua mặt đất này đều để lại dấu vết mình qua sự sống tiếp nối nơi con cái của họ hay sao?

Mẹ yêu con, mẹ rất yêu con, con trai ạ. Tình yêu ấy không ngôn ngữ không diễn tả hết, không một biểu hiện nào có thể đầy đủ, bởi nó đều đặn như hơi thở, thâm sâu như máu thịt, đẹp như chân trời mà mẹ con ta vẫn nhìn thấy mỗi ngày.

Nơi nào đẹp nhất trên thế gian này? Thung lũng Mặt Trăng ở Argentina, Hồ thần tiên ở Brazil, Thiên đường hoa ở Nhật và biết bao địa danh khác nữa. Mẹ chưa đến những nơi đó bao giờ, mẹ cũng chưa cảm nhận được vẻ đẹp mê hoặc của những kỳ quan tuyệt diệu ấy. Chúng ta rồi sẽ cùng đến, hoặc nếu mẹ chưa đến được, thì chẳng điều gì có thể cản trở bước chân con ngao du khắp cả thế gian này. Nhưng con biết không, khi mẹ đi xa, mẹ chỉ muốn là ánh trăng cho con chơi trước nhà, mẹ có thể ở những khuresort cao cấp, sang trọng, nhưng mẹ chỉ thấy bình yên, ấm áp khi được ở trong nhà mình, được hít vào lồng ngực hương thơm của con. Khi ở giữa Vịnh Hạ Long kỳ vĩ và sống động, mẹ lại chỉ nhớ đến cái sân nhỏ, nơi mẹ con mình đón nắng sớm.

Mẹ vẫn nghĩ về ngày mai của con, khi con rời vòng tay mẹ, con sẽ khám phá thế giới này, con sẽ trải qua tất cả những thái cực khác biệt của cuộc sống: thành công và thất bại, niềm vui và nỗi buồn, hạnh phúc và đau khổ, hy vọng và tuyệt vọng, chung thủy và phản bội… Con đừng run sợ, con hãy đối mặt bằng nghị lực và không bao giờ khuất phục trước thử thách, con hãy tin những điều tốt đẹp trong cuộc đời này luôn tồn tại, con hãy để trái tim mình ấm áp thì cả thế giới xung quanh con đều trở nên bình yên và dịu dàng.

Hãy nhớ rằng khi con mệt mỏi, khi con muốn nghỉ ngơi thì mái nhà mình là chốn an toàn, trìu mến nhất.

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 19
  • 20
  • 21
  • More pages
  • 37
  • Next