• ShareSach.comTham gia cộng đồng chia sẻ sách miễn phí để trải nghiệm thế giới sách đa dạng và phong phú. Tải và đọc sách mọi lúc, mọi nơi!

Danh mục
  1. Trang chủ
  2. Đánh thức ban mai
  3. Trang 23

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 22
  • 23
  • 24
  • More pages
  • 37
  • Next

Hạnh phúc theo một cách khác

L

ần đầu mẹ nghe bài hát Hạnh phúc theo một cách khác của Vũ Nguyệt Ánh trên trang VAN (tổ chức mạng lưới người tự kỷ Việt Nam) mẹ đã xúc động nhiều lắm con trai à. Bài hát đã nói hộ lòng của các cha mẹ có con bị chứng tự kỷ: chỉ mong con tiến bộ mỗi ngày, mong con hòa nhập và được mọi người đón nhận.

Mẹ nhớ lại ngày con chào đời trong sự mừng vui của ba mẹ và hai bên nội ngoại, vì lúc đó mẹ đã 32 tuổi mới sinh con. Những ngày tháng đầu đời đẹp đẽ của con làm cuộc sống của ba mẹ bận rộn và nhiều ý nghĩa hơn. Con 14 tháng đã biết bi bô gọi ba, nói vài từ: hết, xe, nhà,... Nhưng có gì đó trục trặc mà mẹ vẫn cảm nhận được: con chỉ thích chơi theo cách riêng của con, con nằm trên giường lăn xe ô tô qua lại và chỉ thích nhìn bánh xe quay rất lâu. Cô Ba, bác Tiến gửi cho con rất nhiều đồ chơi của anh Hiếu, nên các bạn trong xóm thường đến nhà mình chơi ké đồ chơi của con, mẹ thấy con vẫn ngồi riêng một chỗ không nhìn ai. Rồi con bắt đầu mất dần ngôn ngữ và các kỹ năng mà con từng có.

Khi con 27 tháng tuổi, một buổi sáng sớm mẹ lên mạng run run gõ: “dấu hiệu nhận biết trẻ tự kỷ”, vì cái linh cảm riêng của người mẹ cho biết con có gì khác lạ, chẳng giống những em bé khác.

Đọc các dấu hiệu xong mẹ bàng hoàng, con là trẻ tự kỷ, chắc chắn vậy rồi, con có 2/3 trong số các dấu hiệu. Trước kia mẹ có coi trên ti vi về bác Yến, bác Tuệ ở Hà có con bị tự kỷ. Các dấu hiệu của con bác quá đặc trưng nên mẹ chưa bao giờ nghĩ căn bệnh đó lại rơi vào con.

Mẹ vào giường nhìn con đang say ngủ, mẹ nắm bàn tay bé bỏng của con mà nước mắt tuôn như mưa. Ba hỏi: “Sao thế em?” Mẹ nói: “Con mình bị tự kỷ rồi anh ạ, em vừa đọc trên mạng.” Ba vùng dậy ra ôm máy tính đọc.

Ba mẹ bắt đầu những ngày tháng chiến đấu, và thấy rằng một người cử nhân đại học, một người cao đẳng sư phạm cũng chẳng hiểu gì về tự kỷ. Ba mẹ đưa con đi khám ở bệnh viện Nhi Đồng I để khẳng định và tìm sự giúp đỡ, nhưng tìm sự giúp đỡ từ bên ngoài chỉ là vô vọng.

Hai lần đi TP HCM là hai lần vất vả, con say xe nôn ra máu trên người mẹ, nhưng chúng ta chẳng thu được gì. Hoang mang vả hoảng loạn, đó chính xác là hai từ bao phủ cuộc sống gia đình mình. Ông bà nội buồn và khóc. Ba mẹ cũng khóc. Nhưng nước mắt chẳng giúp được gì cho con. Con bắt đầu rối loạn: táo bón hoặc tiêu chảy triền miên, bực bội la hét, ăn vạ đập đầu, không cho mẹ ôm, chạy như phim hoạt hình, không giao tiếp bằng mắt, chơi với bó đũa không biết chán,...

Rồi ba quyết định nghỉ việc, ba nói dạy con là việc khó, để ba đảm nhận chính. Ba và mẹ kết hợp dạy con theo giáo án của ba. Ba đọc tài liệu từ lúc hai, ba giờ sáng, tự xây dựng chương trình dạy con, ba cũng dạy mẹ cách dạy con. Hồi trước, mẹ thấy ba làm việc gì cũng nóng nảy, thiếu khiên nhẫn, nhưng khi dạy con, ba kiên nhẫn đến lạ kỳ. Con tiến bộ từng bước nhỏ, niềm vui đến khi ba dạy được con gọi: “Mẹ ơi!” “Ba ơi!”.

Một buổi chiều con ở nhà với mẹ, vì con chỉ thích bấm cái đầu đĩa nên mẹ dạy con một câu hoàn chỉnh. Tối đó mẹ khuyến khích con nói với ba, con nói: “Xin ba cho bé bấm ti vi”. Ba đã bật khóc, những giọt nước mắt mừng vui. Cả nhà mình có nhiều hy vọng rồi con nhỉ. Có một điều làm cuộc sống lúc đó có đỡ ngột ngạt hơn: không phải dạy con cái gì cũng khó. Có cái dạy rất dễ, con thích số và chữ, con học mê say, rất hợp tác và tập trung.

Mẹ đọc ở đâu đó người khuyên rằng không nên giấu tình trạng của con, hãy nói ra và nhờ mọi người giúp đỡ. Mẹ làm rất triệt để. Mẹ thấy xung quanh còn nhiều người tốt lắm. Ở chợ Lộc An, nơi mẹ dẫn con đi chợ hàng ngày, ai cũng biết con, con lỡ nghịch phá mọi người không la con. Cảm ơn bác Trung Tho bán tạp hóa, ngày nào con cũng vọc hàng hóa của bác mà bác không la con. Cảm ơn cô Lan và các cô ở trường mẫu giáo Hoa Lư - Lộc Sơn đã cho mẹ dẫn con vào lớp chơi. Các cô còn nói: giờ này đang chơi nặn đất sét, giờ tự do, cho bé vào chơi đi. Mẹ dẫn con vào lớp và mẹ lại rơi nước mắt. Con đang tiến bộ rất nhanh nhưng còn nhiều vấn đề lắm, con quá khác biệt so với các bạn cùng lứa tuổi. Mình phải thật cố gắng thật nhiều nữa phải không con?

Rồi con chuẩn bị vào lớp mẫu giáo 5 tuổi, các cô gọi điện vận động ra lớp, ba mẹ lại rơi nước mắt: con đã sắp hết quỹ thời gian trẻ con, bắt buộc phải đi học, mà con chưa thể hòa nhập. Nhưng mẹ vẫn cố gắng đưa con đi học. Thật may là trường mẫu giáo có phân hiệu ở gần nhà mình, chỉ học buổi sáng. Trong phân hiệu có cô Ka Hol đã 50 tuổi, cô nhiệt tình giúp đỡ con và mẹ. Lớp bẩn, mẹ giúp cô lau, thấy cô dạy bài hát vào các thứ sáu mà cô toàn hát rồi các bạn lặp lại, thế là mẹ mang loa USB vào giúp cô.

Mẹ và cô cùng dạy con và các bạn vì mẹ cũng là cô giáo mà. Đó là những người bạn đầu tiên giúp con học bài học cộng đồng đầu đời. Mẹ lại về mô tả với ba các trò chơi trong lớp mà con đã chưa đáp ứng được, ba mẹ lại dạy con chơi. Rồi mẹ bắt đầu ra khỏi lớp, để con lại với cô giáo và các bạn. Thời gian tăng dần lên, con hòa nhập dần, tuy khó khăn nhưng con vẫn đang cố gắng, rất cố gắng. Rồi mẹ nhờ K’ Brọp và K’ Đoàn đưa con về, khi con thấy vũng nước là nhảy vào, các bạn lại xốc nách dẫn con đi. Mẹ đứng ở ngõ chờ con, niềm vui nhỏ bé bình thường như bao mẹ khác: chờ con đi học về.

Rồi con đến tuổi học lớp 1, con vẫn chưa có kỷ luật, không chịu ngồi yên trong lớp. Cả mùa hè, ba mẹ cố gắng dạy mà con chưa biết tô chữ, khi biết tô thì tô được 3 - 4 chữ lại chạy đi chơi hoặc không chịu tô nữa. Dù con biết đọc tốt, làm toán giỏi nhưng chưa có kỷ luật học đường, con có đi học được không? Ba mẹ trăn trở mãi, đầu năm học, mẹ vẫn chưa mua đồng phục cho con là vì vậy. Rồi các cô trên trường Tiểu học Lộc An B tới nhà vận động con ra lớp. Mẹ cảm ơn cô Vân và các cô ở trong trường Tiểu học Lộc An B đã động viên mẹ cứ cho con đi học. Con vào lớp, mẹ ngồi trên văn phòng ngóng chừng. Cuối buổi học, con căng thẳng nên la hét rất to, ba mẹ rất lo lắng. Ba tháng đầu lớp 1, con chưa xác định được dòng kẻ đã viết, cô giao hai trang về nhà là ba hoặc mẹ mất hai tiếng đồng hồ cầm tay con viết. Con liên tục kêu mỏi tay. Thế rồi con cũng tự viết được. Cuối năm học con còn được học sinh giỏi nữa, ba mẹ vui không nói nên lời.

Sang năm học lớp 2, ba biết về cuộc thi toán Violympic, hai ba con cùng luyện toán. Năm đầu tham gia, con đạt giải nhì tỉnh.

Con lên lớp 3, học cô Hương, cô nhiệt tình giúp con. Con được cô hướng dẫn đánh trống thể dục giữa giờ, chỉ huy các bạn tập thể dục... Mẹ biết cô muốn các bạn và mọi người tôn trọng và yêu mến con, dù cho con còn nhiều khác biệt. Cô muốn mọi người hiểu rằng con đang tiến bộ, rằng con còn nhiều cơ hội thể hiện mình.

Khả năng giao tiếp của con đang tiến bộ rất nhanh. Năm nay đi thi toán Violympic, con đã đoạt giải nhất tỉnh. Con và ba còn đi học võ nữa, tuần sau hai người đàn ông của mẹ cùng lên đai rồi. Tuyệt thật! Những ước mơ nhỏ bé ngày nào của mẹ: con có thể ngồi trong quán nước mía ăn snack với mẹ, kể chuyện lớp con, hai mẹ con mình cùng đi thả diều, chạy xe đạp,... thì nay con đã làm được. Ước mơ “to lớn” của mẹ là được làm một bà mẹ bình thường nay sắp thành hiện thực.

Con trai của mẹ năm nay vào lớp 4, con viết văn đầy cảm xúc, chơi với bạn tạm ổn. Năm nay mẹ cho con tham gia thi IOE nữa. Con vui vẻ và hòa đồng, tuy con còn nhiều điều chưa bằng các bạn trong giao tiếp, nhưng cả nhà mình đang cố gắng.

Hạnh phúc của gia đình mình tuy đến muộn, nhọc nhằn, nhưng rực rỡ khác thường, con nhỉ! Mẹ cảm ơn ba đã vì con mà làm tất cả. Hai mẹ con mình cũng yêu ba rất nhiều.

Cún Trần

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 22
  • 23
  • 24
  • More pages
  • 37
  • Next