• ShareSach.comTham gia cộng đồng chia sẻ sách miễn phí để trải nghiệm thế giới sách đa dạng và phong phú. Tải và đọc sách mọi lúc, mọi nơi!

Danh mục
  1. Trang chủ
  2. Pháo đài số
  3. Trang 117

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 116
  • 117
  • 118
  • More pages
  • 136
  • Next

Chương 110

Jabba nhìn chằm chằm vô cảm vào bản in Soshi vừa đưa cho mình. Mặt tái nhợt, anh ta đưa ống tay áo lên lau trán. “Giám đốc, chúng ta không có lựa chọn. Chúng ta buộc phải ngắt nguồn điện của ngân hàng dữ liệu.”

“Không chấp nhận được,” Fontaine đáp. “Kết quả sẽ là thảm họa.”

Jabba biết giám đốc nói đúng. Có trên 3.000 mạng số tích hợp đa dịch vụ nối vào ngân hàng dữ liệu của NSA từ khắp thế giới. Hàng ngày, các chỉ huy quân sự tiếp cận các ảnh vệ tinh cập nhật theo thời gian thực theo dõi di chuyển của kẻ thù. Các kỹ sư của Lockheed tải xuống các bản vẽ thiết kế đã được phân tách của các vũ khí mới. Các đặc vụ hoạt động tại hiện trường tiếp cận các thông tin cập nhật về nhiệm vụ. Ngân hàng dữ liệu của NSA là xương sống của hàng nghìn hoạt động của chính phủ Hoa Kỳ. Tắt nó đi mà không báo trước sẽ gây gián đoạn thông tin tình báo với hệ lụy sinh tử trên khắp toàn cầu.

“Tôi ý thức được các hệ lụy, thưa giám đốc,” Jabba nói, “nhưng chúng ta không có lựa chọn.”

“Anh giải thích đi,” Fontaine ra lệnh. Ông đưa mắt liếc nhanh sang Susan đang đứng cạnh mình trên bục. Cô dường như đang ở nơi nào cách đó nhiều dặm.

Jabba hít một hơi sâu rồi lại lau trán. Từ thái độ trên khuôn mặt anh ta, cả nhóm đang đứng trên bục cao đều hiểu rõ là họ sẽ không thích những gì anh ta phải nói ra.

“Con sâu này,” Jabba bắt đầu. “Con sâu này không phải là một vòng suy biến. Nó là một vòng lựa chọn. Nói cách khác, đó là một con sâu có khẩu vị.”

Brinkerhoff mở miệng định nói, song Fontaine đã phẩy tay yêu cầu anh ta im lặng.

“Những ứng dụng có sức hủy hoại lớn nhất xóa sạch một cơ sở dữ liệu,” Jabba nói tiếp, “nhưng ứng dụng này phức tạp hơn thế. Nó chỉ phá hủy những tập dữ liệu nằm trong phạm vi một số thông số.”

“Ý anh là nó không tấn công toàn bộ cơ sở dữ liệu hả?” Brinkerhoff hỏi, khấp khởi hy vọng. “Như thế là tốt, phải không?”

“Không!” Jabba bùng nổ. “Như thế rất tệ! Tệ khủng khiếp!”

“Bình tĩnh lại!” Fontaine ra lệnh. “Con sâu này tìm kiếm những thông số nào? Quân sự? Hay các chiến dịch ngầm?”

Jabba lắc đầu. Anh ta đưa mắt nhìn Susan, lúc đó vẫn đang để tâm trí ở tận đâu đâu, rồi đôi mắt anh ta ngước lên và nhìn thẳng vào mắt giám đốc. “Thưa giám đốc, như ngài cũng biết, bất cứ ai muốn kết nối từ bên ngoài vào ngân hàng dữ liệu này cũng phải đi qua một chuỗi các cổng an ninh trước khi được phép truy nhập.”

Fontaine gật đầu. Thứ bậc ưu tiên tiếp cận ngân hàng dữ liệu đã được thiết lập một cách khôn khéo, những nhân sự được cấp phép có thể kết nối qua Internet và World Wide Web.

Tùy thuộc vào mức độ quyền hạn của mình, họ được phép tiếp cận vào những khu vực được phân tách riêng cho họ.

“Vì chúng ta kết nối với Internet toàn cầu,” Jabba giải thích, “các tin tặc, các chính phủ nước ngoài, lũ cá mập của EFF luôn lượn lờ quanh ngân hàng dữ liệu này liên tục 24 giờ mỗi ngày và tìm cách đột nhập vào.”

“Phải,” Fontaine nói, “và suốt 24 giờ mỗi ngày, các bộ lọc an ninh của chúng ta giữ chân bọn chúng ở ngoài. Ý anh muốn nói là gì?”

Jabba nhìn xuống bản in. “Ý tôi là thế này. Con sâu của Tankado không nhắm vào dữ liệu của chúng ta.” Anh ta hắng giọng. “Nó nhắm vào các bộ lọc an ninh của chúng ta.”

Fontaine tái mặt. Có vẻ ông đã hiểu ra hậu quả - con sâu này đang tấn công các bộ lọc giúp ngân hàng dữ liệu của NSA được bảo mật. Không có các bộ lọc, bất cứ ai bên ngoài cũng có thể tiếp cận với tất cả thông tin trong ngân hàng dữ liệu.

“Chúng ta cần tắt nguồn điện,” Jabba nhắc lại. “Trong khoảng 1 giờ nữa, bất cứ cậu nhóc học cấp ba nào có mô-đem cũng sẽ được cấp quyền tiếp cận những thông tin tối mật của nước Mỹ.”

Fontaine đứng chôn chân hồi lâu không nói nên lời.

Jabba bồn chồn chờ đợi và cuối cùng quay sang Soshi. “Soshi! VR! NGAY!”

Soshi hối hả lao đi.

Jabba thường xuyên trông cậy vào VR. Trong phần lớn các cộng đồng máy tính, VR có nghĩa là “virtual reality” - thực tế ảo, nhưng tại NSA nó có nghĩa là “vis-rep” - trình bày thị giác29. Trong một thế giới đầy ắp những chuyên gia kỹ thuật và chính khách, tất cả đều có mức độ hiểu biết kỹ thuật khác nhau, trình bày bằng hình ảnh thường là cách duy nhất để thể hiện trực quan một vấn đề: Một biểu đồ đồ họa biểu diễn dao động lên xuống thường tạo ra nhiều phản ứng gấp 10 lần so với hàng tập bảng dữ liệu. Jabba biết một VR của cuộc khủng hoảng hiện tại sẽ chỉ ra tức thì tình hình.

29 Visual Representation.

“VR!” Soshi hô lớn từ một máy tính đầu cuối ở phía cuối phòng.

Một sơ đồ do máy tính thiết lập xuất hiện trên bức tường phía trước họ. Susan ngước mắt nhìn lên một cách lơ đãng, hoàn toàn tách rời khỏi khung cảnh điên rồ xung quanh cô. Mọi người trong phòng đều hướng lên màn hình theo ánh mắt Jabba.

Sơ đồ trước mắt họ trông giống một bia tập bắn. Ở trung tâm là một vòng tròn đỏ có ghi dữ liệu. Vòng quanh trung tâm là 5 vòng tròn đồng tâm với độ dày và màu sắc khác nhau. Vòng tròn ngoài cùng đã mờ đi, gần như trong suốt.

“Chúng ta có 5 lớp phòng vệ,” Jabba giải thích. “Một máy đơn lẻ sơ cấp Bastion Host, hai bộ lọc gói cho FTP và X-11, một khối đường dẫn và cuối cùng là một cửa sổ cấp phép dựa trên tập tin chứng nhận bảo mật thư điện tử cá nhân tăng cường PEM nằm ngay bên ngoài khối ngân hàng dữ liệu. Lớp phòng vệ bên ngoài đang tan biến thể hiện máy đơn lẻ sơ cấp đã bị phơi nhiễm. Trên thực tế, nó coi như đã đi tong rồi. Trong vòng 1 giờ nữa, cả 5 lớp phòng vệ sẽ đi tong theo hết. Sau đó, thế giới sẽ ùa vào. Mỗi byte dữ liệu của NSA sẽ trở thành thông tin mở công khai.”

Fontaine quan sát sơ đồ VR với đôi mắt cháy rực.

Brinkerhoff buông ra một câu rên rỉ yếu đuối. “Con sâu này có thể mở toang ngân hàng dữ liệu của chúng ta cho toàn thế giới sao?”

“Trò trẻ con với Tankado,” Jabba cấm cẳn. “Găng tay chính là lá chắn an toàn của chúng ta. Strathmore đã thổi bay nó đi rồi.”

“Đó là một hành vi tuyên chiến,” Fontaine thì thầm, giọng sắc lạnh.

Jabba lắc đầu. “Tôi thực sự không nghĩ Tankado từng có ý để câu chuyện đi xa tới mức này. Tôi đoán anh ta dự định sẽ có mặt để dừng nó lại.”

Fontaine nhìn lên màn hình và theo dõi bức tường phòng vệ đầu tiên trong 5 lớp che chắn biến mất hoàn toàn.

“Bastion Host bị vô hiệu hóa!” Một kỹ thuật viên la lớn từ cuối phòng. “Lớp phòng vệ thứ hai bị phơi nhiễm!”

“Chúng ta nhất định phải bắt đầu tiến hành tắt nguồn ngay,” Jabba thúc giục. “Theo tình hình thể hiện trên VR, chúng ta còn khoảng 45 phút. Tắt nguồn là một quy trình phức tạp.”

Đúng thế. Ngân hàng dữ liệu của NSA đã được xây dựng theo cách cho phép đảm bảo nó không bao giờ bị mất điện - dù do biến cố ngẫu nhiên hay do bị tấn công. Nhiều nguồn dự phòng đảm bảo được lắp đặt trong lớp vỏ thép cường lực và chôn sâu dưới lòng đất phục vụ liên lạc điện thoại và cung cấp nguồn điện, và bên cạnh các nguồn cấp từ bên trong khu phức hợp của NSA, còn có nhiều nguồn cấp điện dự phòng độc lập với mạng lưới công cộng. Việc tắt nguồn ngân hàng dữ liệu phải trải qua một chuỗi các xác nhận và thủ tục, phức tạp hơn đáng kể so với quy trình phóng tên lửa thường quy của các tàu ngầm hạt nhân.

“Chúng ta có đủ thời gian,” Jabba nói, “nếu khẩn trương. Tắt nguồn thủ công sẽ mất chừng 30 phút.”

Fontaine tiếp tục nhìn chăm chú vào màn VR, có vẻ đang cân nhắc các lựa chọn của mình.

“Giám đốc!” Jabba hét to. “Khi các tường lửa này sụp đổ, tất cả người dùng trên trái đất sẽ có quyền tiếp cận thông tin mật! Và tôi đang nói tới thông tin tối mật! Báo cáo về các chiến dịch ngầm! Các điệp viên ở nước ngoài! Tên và địa chỉ của tất cả những ai nằm trong chương trình bảo vệ nhân chứng liên bang! Lệnh xác nhận mã phóng tên lửa! Chúng ta cần tắt nguồn! Ngay!”

Vị giám đốc có vẻ không lay chuyển. “Chắc chắn phải có cách khác.”

“Phải,” Jabba gắt lên, “có đấy! Mật mã vô hiệu hóa! Nhưng tình cờ là gã duy nhất biết nó lại chết mất rồi!”

“Sử dụng sức mạnh thô thì sao?” Brinkerhoff chen miệng vào. “Chúng ta có thể đoán ra mật mã không?”

Jabba giơ cả hai cánh tay lên. “Vì Chúa! Các mật mã vô hiệu hóa cũng giống như các chìa khóa giải mã vậy, chúng là ngẫu nhiên, không thể đoán được. Nếu ngài nghĩ mình có thể nhập 600.000 tỷ phỏng đoán vào trong 45 phút tới thì xin mời!”

“Mật mã vô hiệu hóa đang ở Tây Ban Nha,” Susan yếu ớt lên tiếng.

Tất cả mọi người trên bục cùng quay lại. Đó là điều đầu tiên cô nói sau một thời gian dài.

Susan nhìn lên, mắt thẫn thờ. “Tankado đã cho nó đi khi anh ta chết.”

Tất cả mọi người đều ngẩn ra.

“Mật mã vô hiệu hóa…” Susan rùng mình nói. “Chỉ huy Strathmore đã phái người tới tìm nó.”

“Và?” Jabba hỏi. “Người của Strathmore có tìm thấy nó không?”

Susan cố kìm nén, song nước mắt bắt đầu trào ra. “Có,” cô nghẹn ngào. “Tôi nghĩ vậy.”

  • Previous
  • 1
  • More pages
  • 116
  • 117
  • 118
  • More pages
  • 136
  • Next