• ShareSach.comTham gia cộng đồng chia sẻ sách miễn phí để trải nghiệm thế giới sách đa dạng và phong phú. Tải và đọc sách mọi lúc, mọi nơi!
Danh mục
  1. Trang chủ
  2. Buồng khử
  3. Trang 37

  • Trước
  • 1
  • More pages
  • 36
  • 37
  • 38
  • More pages
  • 113
  • Sau
  • Trước
  • 1
  • More pages
  • 36
  • 37
  • 38
  • More pages
  • 113
  • Sau

Chương 30

Trời ạ, con hẻm vào buổi ban trưa ấm áp thật là. Tởm.

Hẻm hóc ở thành phố New York có một nét duyên lạ, ta nhìn theo một chiều: Chúng như là bản thân lịch sử được dời đến thời hiện đại, chẳng khác nào trong viện bảo tàng. Mặt tiền các căn hộ và - ngay khu Tiểu Ý này đây - mặt tiền các cửa hiệu, đều thay đổi qua mỗi thế hệ, thế mà các con hẻm thì hầu như chẳng suy chuyển gì so với thế kỉ trước. Chúng trưng toàn biển hiệu gỗ và kim loại đã phai màu đưa ra các chỉ dẫn cùng lời cảnh báo cho người giao hàng. Chèn Chặt Bánh xE CHỞ HÀNG! Các bức tường xây bằng gạch và đá xập xệ, chẳng ai sơn phết, chẳng ai rửa ráy. Nào những cánh cửa tự chế gồ ghề, nào những bãi bốc hàng, nào những ống nước chẳng dẫn đến đâu và những sợi dây điện chẳng ai dám động vào.

Không khí thì hôi hám.

Vào những ngày oi bức như thế này, người phụ bếp rất ghét phải mang rác xuống chỗ thùng rác lớn dùng chung với vài nhà hàng khác, bởi tiệm sushi sát bên đã đổ rác của họ vào đêm qua rồi. Khỏi đoán cũng biết bầu không khí trưa nay như thế nào.

Cá.

Song con hẻm vẫn có một thứ khiến anh thích: tòa nhà ở phía trên Java Hut. Xem ra trước đây nơi ấy là nhà của ai đó nổi tiếng. Theo lời cậu hầu bàn Sanchez thì người này là một nhà văn Mỹ. Cậu nghĩ chắc là Mark Twin. Người phụ bếp cũng đọc trôi chảy được tiếng Anh. Anh từng bảo Sanchez là mình sẽ tìm đọc một tác phẩm nào đó của ông Twin ấy, thế mà chẳng khi nào anh có thời gian thực hiện.

Anh bèn thả rác xuống, nín thở, tất nhiên rồi, xong xoay người về phía cái quán deli1 của mình. Anh để ý thấy một chiếc xe đang đỗ trong con hẻm này, thật ra là gần quán Java Hut. Một chiếc Ford Torino đo đỏ.

1 Quán bán thức ăn ngon nấu sẵn như phô mai, thịt nguội,...

Đẹp đấy.

Nhưng sẽ bị kéo đi thôi.

Người phụ bếp nhận ra mình vẫn đang nín thở. Anh thở ra rồi lại hít vào, mũi nhăn lại. Cái mùi cay xè.

Mùi cá cũ. Cá ấm.

Anh chẳng biết liệu mình có nôn mất không. Nhưng anh đi về phía chiếc xe để xem. Anh thích xe. Ông anh rể của anh từng bị bắt vì ăn cắp một chiếc BMW M3 đời mới ngon lành. Ăn cắp chiếc đó cũng trầy trật lắm. Trộm xe Accord thì ai chẳng làm được. Nhưng chỉ kẻ có gan mới dám thó xe M3. Có gan nhưng không nhất thiết phải có não. Ramon bị bắt đúng hai tiếng hai mươi phút sau. Nhưng cũng phải công nhận anh ấy có tài.

Ồ, chà, xem này! Xe này có thẻ Sở cảnh sát New York trên bảng điều khiển. Cớm kiểu gì lại lái chiếc xe như thế này nhỉ? Chắc là… Đúng lúc đó, một cuộn lửa khói bùng lên từ cửa sau của Java Hut và người phụ bếp bỗng thấy mình bay giật ra sau. Anh ngã nhào vào một chồng thùng các tông bên ngoài mặt sau của tiệm hớt tóc Hair Cuttery. Anh lăn ra khỏi đống hộp rồi nằm sững sờ trên đống đá cuội ướt nhẹp, mỡ mòng.

Chúa ơi…

Khói lửa tràn ra từ quán cà phê.

Anh phụ bếp lôi điện thoại ra khỏi bao rồi ép mạnh nước mắt ra.

Anh nheo mắt để nhìn rõ phím bấm. Nhưng rồi anh chợt hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu anh gọi, dù là gọi nặc danh.

Thưa anh, tên, địa chỉ, số điện thoại của anh là gì và anh có giấy phép lái xe hay hộ chiếu không?

Hoặc là giấy khai sinh? Thẻ xanh?

Thưa anh, chúng tôi có số di động của anh ở đây…

Anh cất điện thoại đi.

Dù sao cũng không quan trọng, anh nhận định. Lúc này chắc người khác cũng đã gọi rồi. Vả lại, vụ nổ mạnh đến nỗi chắc chắn không còn người nào bên trong sống sót. Vài phút nữa thôi, căn biệt thự phố của ông Mark Twin sẽ trở thành một đống gạch đá cháy âm ỉ.