“Với con, bàn tay cha chứa đựng cả bầu trời yêu thương.”
- Khuyết danh
Gia đình tôi sống trong một ngôi làng nhỏ thanh bình cạnh một khu rừng xinh xắn. Cuộc sống của tôi cứ thế trôi qua trong bình lặng. Tôi yêu nhất đôi bàn tay cha bởi mọi thứ đều hoàn thiện hơn qua đôi bàn tay ấy. Bàn tay cha ươm mầm cả vườn cây và chăm cho chúng nở hoa, kết trái đúng mùa vụ. Bàn tay cha sửa chữa mọi thứ trong nhà, từ chiếc xe hơi cũ đến bàn ăn ở trong bếp. Chỉ cần vào rừng một lúc là cha sẽ mang về những cây nấm hương ngon lành có thể làm nức mũi bất kỳ ai khi mẹ đang nướng nấm trên lò. Cha cũng là người bảo vệ ngôi nhà của chúng tôi an toàn trước gió bão và lũ lụt. Chính bàn tay kỳ diệu của cha đã đưa tôi xuống từ ngọn cây cao nhất và cứu tôi khỏi dòng sông chảy xiết.
Tuổi thơ của tôi êm đềm trôi qua trong vòng tay cha. Cha dạy tôi chăm chỉ làm việc, không được nói dối, biết giữ lời hứa và yêu thương mọi người. Cha chỉ cho tôi tên các loại cây trong rừng, cách xác định phương hướng để trở về nhà phòng khi lạc lối và cách bảo vệ mình khỏi những con thú nguy hiểm. Cha cầm tay và chỉ dạy tôi mọi thứ, từ cưỡi ngựa, gieo hạt đến cả cách nấu ăn để tôi có thể tự chăm sóc bản thân.
Tôi hiểu được giá trị của lao động khi thấy nhờ đôi bàn tay cha mà ngôi nhà của chúng tôi khang trang hơn theo thời gian và chiếc xe hơi cũ kỹ lại chạy bon bon trên đường. Cũng từ đôi tay cha, khúc gỗ tưởng chừng như vô dụng lại trở thành những con vật xinh xắn tạo thêm điểm nhấn đáng yêu cho phòng khách. Cha không bao giờ bỏ dở công việc giữa chừng. Ngay cả khi đã làm chủ một doanh nghiệp nhỏ, cha vẫn giữ thói quen làm việc mười sáu tiếng mỗi ngày.
Cha dạy tôi cách bắt tay, cách làm quen và bày tỏ tình cảm với người khác cũng như cách ứng xử với mọi người sao cho vừa thân thiện vừa lịch sự.
Cha thường dặn tôi, “Khi đã bắt tay ai đó để chốt một thỏa thuận, con phải thực hiện đúng những gì mình đã hứa”. Và tôi chưa thấy cha thất hứa bao giờ.
Đôi bàn tay ấy còn cho tôi biết giá trị của kiến thức, của việc khám phá và học hỏi không ngừng. Cha dạy tôi đọc sách và trân trọng giá trị của sách. Cha dạy tôi phải biết kính trọng thầy cô - những người dẫn dắt và truyền đạt kiến thức cho ta. Vì hoàn cảnh gia đình, cha buộc phải rời ghế nhà trường từ năm mười hai tuổi, nhưng cha luôn coi trọng việc học và thường thảo luận với tôi về tầm quan trọng của việc học đối với cuộc sống. Cha cùng tôi làm bài tập về nhà, phân tích những bài văn hay và tìm tòi phương pháp giải toán mới. Tôi vô cùng tự hào khi cha quyết định quay lại trường học để hoàn thành ước mơ dang dở của hai mươi chín năm về trước.
Tôi lớn lên trong tình yêu thương và sự dạy dỗ nghiêm khắc của cha. Nhờ những bài học từ cha, tôi trưởng thành và vững vàng vượt qua mọi khó khăn thử thách của cuộc sống. Mỗi bước đi của tôi đều có bàn tay cha bảo vệ. Ngày tốt nghiệp đại học, bàn tay đó đặt lên vai tôi như truyền thêm cho tôi sức mạnh và sự tự tin để vững bước trên đường đời.
Đôi bàn tay cha - tuy thô ráp nhưng luôn ấm áp - đã luôn ở bên tôi. Đối với tôi, đó là biểu tượng của tình yêu thương gia đình, của sự chính trực đồng thời là nguồn động viên vô tận cha dành cho tôi.