Ba ngày sau, đúng một giờ chiều, Patty Wilcox đang ngồi trên chiếc ghế dài bên ngoài cửa hiệu Ralph Lauren ở East Hampton, đợi chị gái, Janey, xuất hiện.
Patty tự hỏi vì sao, khi cô biết Janey chắc chắn sẽ đến trễ, cô lại vội vã rời khỏi nhà để có thể có mặt ở cửa hàng đúng lúc một giờ, là thời điểm họ hẹn gặp nhau. Chỉ vì cô nghĩ Janey thực sự có thể tới đúng giờ. Nhưng ngoài ra khi Janey nói, thì Patty nhảy. Quan hệ của họ đúng là kiểu của một cô chị gái lớn - đứa em gái bé bỏng và có rất nhiều lần Patty cảm thấy hơi sợ Janey…
Sáng hôm đó, vào lúc mười một giờ, Janey gọi cho cô, và bằng cái giọng hân hoan như thường lệ, ngụ ý rằng mọi thứ trong đời cô ấy đang rất tuyệt vời, cám ơn rất nhiều, và hỏi Patty rằng có muốn đi mua sắm chiều hôm đó không.
"Em không biết nữa," Patty do dự nói. "Em không chắc là có phù hợp không."
Janey cười ré lên ý bảo Patty đang lố bịch quá mức. "Em không phải mua cái gì đâu."
"Không phải thế," Patty nói. "Em chỉ không chắc là mình có nên ra ngoài mua sắm vào lúc này không thôi."
"Chả có tay chụp ảnh nào theo em đâu, Patty ạ. Ý chị là, sẽ không ai biết em là ai đâu."
Không, Patty nghĩ, nhưng họ sẽ biết Janey là ai. Và mặc dù Patty không có bằng chứng, nhưng cô đã nghĩ rằng Janey hoàn toàn có khả năng gọi cho một trong những tay bỉnh bút chuyên mục chuyện lá cải và bảo với họ rằng vợ của Digger, anh chàng đã bị Peter Cannon lừa mất một triệu đô, ra ngoài mua sắm ở Ralph Lauren. Và rồi, như cô vẫn luôn làm khi cô nghĩ đến những điểm xấu ở Janey, Patty thấy tội lỗi. Và phần tội lỗi này đã làm cô đồng ý gặp Janey vào lúc một giờ. Và giờ đây, vừa đói vừa khó chịu, Patty nhìn quanh và định đi mua một cái ốc quế.
Nhưng rồi cô nhận ra mình cũng không thể làm thế, vì nếu Janey đi tới và thấy Patty đang ăn kem ốc quế, cô ấy sẽ nhìn cô "chê trách." Và vào ngày hôm đó, với tất cả những thứ cô đang phải xử lý, Patty không cần phải bị chỉ trích vì những điểm yếu của mình thêm nữa. Thà nhịn đói còn hơn là bị nhắc nhở - bởi Janey - rằng cô nhất thiết cần phải giảm năm hoặc mười pound.
Dĩ nhiên Digger sẽ không đồng ý. Đăm đăm nhìn ra con phố về phía rạp chiếu phim (Bag o’ Bones, một trong những phim của Comstock, đang được chiếu), cô nghĩ đến chuyện Digger lúc nào cũng bảo cô phải quyết liệt với chị gái. Nhưng cô không thực sự đồng ý với Digger lắm. Với cả Digger không hiểu rõ Janey bằng cô. Digger là người duy nhất cô gặp có vẻ không hề bị ảnh hưởng một cách kỳ quặc bởi sự duyên dáng của Janey - và trong khi cô phải thú nhận rằng đó không phải là một trong những lý do khiến cô lấy anh. Nó chắc chắn là một trong những thứ khiến cô thích anh. Nó cũng có nghĩa là Digger có thể không bao giờ hiểu được cách mà cô thực sự cảm thấy về Janey. Sự thật là trong khi thỉnh thoảng cô sợ Janey, cô cũng sợ thay cho cô.
Ở chị cô có gì đó rất cám dỗ, nhưng là loại cám dỗ nguy hiểm, bởi vì một cách không thể tránh khỏi Janey có kiểu làm tổn thương bất cứ ai liên quan tới cô. Đó là một sự thật mà Janey dường như rất may mắn là không biết đến. Và có nhiều lần Patty đã không ngăn nổi mình, ước có chuyện tồi tệ sẽ xảy đến với Janey và chị cô sẽ học được một bài học, mặc dù cô không chắc đó sẽ là bài học gì. Và rồi cô cảm thấy tội lỗi, vì Janey là chị gái cô, và ta không nên nghĩ như thế về chị em ruột của mình.
Nhưng ngay cả khi còn nhỏ, Janey đã không được coi là bình thường, Patty nghĩ. Cô đứng lên và khổ sở nhìn ra phố. Ở Janey luôn có một sự thờ ơ tột bậc: Cứ mỗi mùa hè ở các câu lạc bộ vùng quê, trong khi những đứa trẻ khác bơi lội và chơi tennis, Janey, vừa béo vừa không khỏe mạnh lắm và không thích bị nhìn thấy trong bộ đồ áo tắm (giờ thì chuyện đó mới thật mỉa mai), sẽ ngồi ở một cái bàn trong rừng, chơi tú lơ khơ. Những đứa trẻ khác cố đánh bạn với cô, nhưng Janey sẽ đuổi chúng đi bằng một nhận xét cay độc.
Và vì thế chẳng có gì thực sự ngạc nhiên khi cả gia đình đã nhẹ cả người khi Janey được nhận vào công ty mẫu Ford lúc mười sáu tuổi. Mùa hè đầu tiên đó, Janey đi vắng được ba tháng. Và Patty nhớ nó là mùa hè tuyệt nhất trong đời mình - cô giành chức vô địch môn bơi cho trẻ em dưới mười hai tuổi - và một lần duy nhất, không ai trong gia đình cãi nhau. Và rồi mùa hè tiếp theo, lẽ ra là Janey phải đi luôn. Nhưng cuối cùng mọi chuyện lại hỏng bét hết cả. Mặc dù không ai trong nhà nói về chuyện đó, hay nói lý do tại sao, bao gồm cả Janey. Tất cả những gì Patty biết là cô sẽ không bao giờ quên được những ngày cuối của mùa hè thứ hai đó, khi Janey mười tám và từ miền Nam nước Pháp quay về, cực kỳ khác, như thể chị đã đi sang một hành tinh khác và quay về là một sinh vật ngoài hành tinh. Chị có vali Louis Vuitton và quần áo hàng hiệu từ Pháp và Ý. Chị có túi xách hiệu Chanel và giày hãng Manolo Blahnik, và vào các buổi chiều, chị sẽ khoe đồ với Patty và bảo chúng đắt như thế nào. Patty nhớ một cái túi xách thôi đã trị giá hai ngàn đô và khi trông cô sợ hãi, Janey đã bảo cô - bằng cái giọng mới cố giả vờ với ngữ điệu châu Âu giả - rằng đời chẳng có gì đáng sống nếu ta không thể có được thứ tốt nhất mà nó phải ban cho ta.
Patty thở dài quay lại chiếc ghế dài. Một buổi chiều thứ Hai tháng Sáu, phố chính ở Đông Hampton không lấy gì làm đông đúc lắm, nhưng Patty đang bắt đầu thấy khó chịu. Một chiếc Mercedes đi qua, rồi một chiếc Range Rover và mộ chiếc Lexus. Dường như không ai ở Hamptons có xe trị giá ít hơn một trăm ngàn đô. Cô tự nhắc mình chiếc Mercedes của cô giá cũng chẳng kém hơn, nhưng dẫu vậy cô vẫn cảm thấy mình là kẻ dính mũi vào chuyện của người khác, dù cố thế nào thì cô chưa bao giờ cảm thấy mình thực sự thuộc về nơi này. Cũng như chiếc Mercedes mà Digger đã mua cho cô, và vì vậy nó không hẳn là của cô.
Có lẽ vấn đề không phải là mọi thứ quá hoàn hảo, cô nghĩ, với những căn nhà cổ được bảo dưỡng cẩn thận nằm san sát trên Phố Chính, và cuối phố là những tòa nhà màu trắng có những cửa hiệu đắt tiền. Hay có lẽ là do toàn bộ nơi này hét lên tiền tiền: Những cánh cửa sổ của văn phòng bất động sản đằng sau cô treo những bức ảnh những căn nhà trị giá mười triệu đô, trong khi những cửa hàng đồ lót bên cạnh bán một bộ đồ lót cotton với giá một trăm năm mươi đô. Hay có lẽ là do ở Hamptons nhưng không thoát khỏi New York là mấy, và bất cứ nào ta cũng có thể tình cờ gặp một người quen không thú vị.
Và dĩ nhiên, đó chính là chuyện đang xảy ra, Suy nghĩ của Patty bị một giọng nói re ré cắt ngang, đang hét vào điện thoại di dộng: "Nhưng tôi đã bảo là không cho hắn ta vào! Khách hàng đang nổi điên lên đây này!" và trong một thoáng, hình dáng mập lùn của Roditzy Deardrum xuất hiện từ sau một cái cây.
Roditzy là một trong những cô gái quan hệ công chúng có ảnh gần đây được xuất hiện trên trang bìa của tạp chí New York. Cô ta cỡ tầm tuổi Patty - hai mươi tám - và, nhờ vào tiền của mẹ, làm giám đốc công ty PR riêng tên là Ditzy Productions. Roditzy sau này sẽ đi tù ở Pháp vì một tai nạn du thuyền điên rồ ở miền Nam nước Pháp, mà trong đó vài người bạn của cô ta sẽ mất tay và chân trong một bữa tiệc Hoan lạc do chính Roditzy tổ chức. Nhưng vào lúc này, không có chuyện gì xấu xảy đến với cô ta và cô ta được coi là nữ hoàng tiệc tùng của New York, cô gái chịu trách nhiệm sắp xếp những sự kiện xì căng đan nhất và có những khách mời sang trọng nhất. Sự kiện gần đây nhất của cô là là một màn sáng tác nghệ thuật lố bịch với bọn chó mặc quần áo thiết kế riêng cho chó độc nhất vô nhị, và cô ta đã thuyết phục được vài ngôi sao điện ảnh không biết gì tới dự. Patty biết rằng nếu Roditzy nhìn thấy cô, thì coi như tiêu tùng, nhưng trong một giây đã quá muộn rồi vì cô nghe Roditzy nói, "Được rồi, tôi vừa nhìn thấy Patty Wilcox, vì thế tôi phải đi đây," và rồi Roditzy tới ngay trước mặt cô.
"Pa-a-a-a-tty!" cô ả hét lên, khiến khách qua đường ngoái đầu lại nhìn. "Cậu khỏeeeeeeeee không?"
"Tớ ổn," Patty nói, khi Roditzy hôn lên hai má cô.
"Tớ không gặp cậu bao lâuuuuu rồi ấy," Roditzy nói. "Giờ cậu làm gì rồi?"
Đây là loại câu hỏi mà Patty hy vọng là tránh được, nhưng giờ không thể tránh nữa rồi, cô nói, "Không gì cả."
"Không gì á?" Roditzy hỏi, như thể không hiểu nổi sao lại có câu trả lời thế.
"Đúng thế. Không gì cả," Patty nói. "Giờ tớ là bà nội trợ thôi."
Mặt Roditzy lộ vẻ ngược lại, nhưng cô ả lại nói, "Ôi giời ơi. Hayyyy thế không biết."
Patty khoanh tay lại và gật đầu, nhưng bên trong cô biết Roditzy đang nhìn cô như thể cô là loại dở hơi dở hám.
"Vậy cậu làm gì suốt cả ngày?" Roditzy hỏi.
"Ồ các việc lặt vặt…," Patty nói. Cô chắc chắn sẽ không nói với Roditzy rằng năm ngoái cô đã cố mang thai nhưng không được, rằng cô mong có được một đứa con hơn bất cứ thứ gì khác vì cô yêu chồng đến mức muốn làm sâu đậm thêm mối quan hệ của họ bằng cách sinh ra một đứa nhỏ - vì một cô gái như Roditzy thì hiểu gì về bí ẩn như phép màu của việc trẻ trung, đang yêu và được yêu, và gắn bó sâu sắc với một người đàn ông?
Roditzy ngả người về trước, định tạo ra một sự thân mật không tồn tại giữa hai người, rồi hạ giọng hỏi, "Digger thế nào? Ý tớ là, với chuyện về…"
"Peter Cannon?" Patty nói, cứng đờ người. "Anh ấy bình thường."
"Tốt," Roditzy nói. "Tớ không hiểu Peter Cannon bị làm sao nữa, cậu có hiểu không? Ý tớ là, ai cũng bảo anh ấy là một người rất tuyệt. Anh ấy là bạn tốt với tất cả mọi người… Nhớ mấy bữa tiệc điên rồ ở căn hộ anh ấy không? Ý tớ là, nếu bọn mình mà biết được anh ta dùng tiền của bọn mình để trả cho chai Cristal Champagne đó thì…"
"Sao cũng được," Patty nói.
"Sao cũng được," Roditzy đồng ý. Và rồi hỏi thêm, "Tuần tới các cậu có ở đây không? Tớ cần các cậu đi tới bữa tiệc này…"
"Digger đi lưu diễn," Patty nói vẻ kiên quyết, cắt ngang cô ả. "Anh ấy sẽ đi trong hai tháng."
"Ồ, vậy cậu phải tới," Roditzy nài nỉ. "Tớ sẽ bảo trợ lý mang xe tới đón. Khi đó cậu có tiệc tùng mà chẳng cần lo lắng chuyện phải lái xe về."
Roditzy nhìn cô bằng ánh mắt sáng rỡ của người không chịu nhận lời từ chối, và Patty không thể phản đối. "Tuyệt!" Roditzy nói, và rồi, với phong cách của một người có những nơi quan trọng phải đi và rất nhiều người phải gặp, cô ta mở di động ra và tiến vào cửa hàng Ralph Lauren.
Patty yếu ớt ngồi gục xuống ghế, đột nhiên ý thức được sự thực là Digger sẽ đi lưu diễn, sẽ thêm hai tháng nữa cô không thể có thai. Và trên hết, lúc này cô sẽ buộc phải đi tới một bữa tiệc mà cô không hề muốn tham dự - sao mọi người ở New York lúc nào cũng muốn ta phải có mặt ở chỗ này chỗ kia thế? - và tất cả là lỗi của Janey do đã tới trễ. Nếu Janey chỉ đến đúng giờ dù chỉ một lần, có lẽ cô sẽ không bao giờ gặp phải Roditzy.
Nhưng lúc này, cuối cùng Janey cũng đến, chạy lên Đường 27 trong chiếc Porche Boxster. Ta có thể nghe tiếng chị đến từ cách đó một dặm vì chị luôn lái xe như một con ngựa đua - chị đổi cần số để ta có thể nghe được tiếng máy xe. Và chị cố tình làm thế, để mọi người nhìn lên và thấy chị. Chị lúc nào cũng muốn mọi người phải thấy chị, và điều đó khiến Patty lo lắng. Bởi trong quá khứ, mọi người không phải lúc nào cũng nói những lời tốt đẹp về Janey…
Chiếc xe đỗ lại trước mặt Patty, và Janey rạng rỡ bước ra khỏi xe rồi đóng sập cửa lại. Cô mặc một chiếc áo yếm Prada màu đỏ với quần jeans trắng (quần jeans trắng mới được ưa chuộng đây thôi, nhưng Janey đã mặc từ hồi xửa hồi xưa), và với một nụ cười hoàn toàn tự nhiên không hề giống với nụ cười mỉm dâm đãng và giả dối mà chị đeo lên mặt trên chiếc bảng quảng cáo, vẫy tay với Patty. Và giây phút đó, Patty rút lại mọi suy nghĩ xấu mà cô nghĩ về Janey: sau rốt, làm sao một người xinh đẹp như Janey lại có thể ác độc xấu xa như cô tưởng tượng được?
Và rồi mọi thứ còn tệ hơn, vì câu chào hoạt bát "Chào em," Janey khoác lấy tay cô (giống hệt như Mimi đã khoác tay Janey vài đêm trước) và nói, "Nghe này, chị không muốn nói chuyện này với em trên điện thoại vì chị biết em sẽ không đồng ý, nhưng chị muốn mua cho em một thứ ở Ralph và rồi đưa em đi ăn trưa ở nhà hàng Nick và Toni’s - một trong những nhà hàng đắt tiền nhất ở Hamptons" - và Patty lại cảm thấy xấu hổ.
"Nếu được thì mình không đi mua sắm được không?" Patty hỏi, muốn tránh phải gặp Rodizy Deardrum một lần nữa. "Em đói sắp chết rồi."
"Đương nhiên rồi," Janey nói. Và rồi, nhìn em gái bằng một ánh mắt sắc lẻm, cô hỏi, "Mà Digger sao rồi?" giọng cô thờ ơ, nhưng mắt cô lại xoáy sâu vào Patty như thể nhìn thấy sự thật. Và trong một thoáng, Patty có cảm giác tồi tệ mà gần đây cô hay cảm thấy, như thể cô đang chết đuối.
"Ừa, anh ấy…," cô nói vẻ than van, và Janey gật đầu thông hiểu. Nhưng chỉ với sự đồng ý giản dị thế thôi, Patty cảm thấy Janey hiểu tất cả. Và khi họ bước đi trên phố tới nhà hàng Nick & Toni’s, Patty nghĩ rằng điểm thực sự tốt ở Janey đó là chị khiến ta cảm thấy ta có thể kể cho chị nghe tất cả những ý nghĩ đen tối, sâu xa, tồi tệ mà ta có trong đầu, và rằng chị sẽ hiểu hết.
Ở tuổi mười tám, Janey nghĩ mình là loại người có thể khiến người khác giãi bày chuyện riêng tư, và đã nhanh chóng hiểu rằng có được thông tin là có được quyền lực. Không phải lúc nào thông tin đó cũng là quan trọng (đó là sai lầm mà hầu hết mọi người đều phạm phải), nhưng việc được người khác kể cho nghe các thứ: Nó hình thành mối ràng buộc giữa cô và người thú tội - một loại hợp đồng ngầm ẩn của tình bạn, là thứ sau này cô có thể lợi dụng để có được thứ mình muốn.
Và giờ đây, ngồi tại một bàn ở phần trước nhà hàng Nick & Toni’s, mặt cô đeo lên cái vẻ thích hợp cho những tình huống kiểu thế này. Và mặc dù cô có vẻ đang tập trung, một phần khác của não cô đang để ở cái cửa. Vào bất cứ lúc nào, cô mong Mimi Kilroy sẽ đến. Đến lúc đó, cô lại phải vận dụng kỹ năng giao tiếp kiểu khác.
Sáng sớm hôm đó, Janey đã gọi điện thoại đến nhà Mimi giả vờ cám ơn cô ta về bữa tiệc. Mimi không có nhà. Và Janey, bằng cách bảo với người giúp việc trả lời điện thoại rằng cô là "bạn rất thân với Mimi," đã moi được thông tin là sau khi học cưỡi ngựa xong, Mimi sẽ đến ăn trưa ở nhà hàng Nick & Toni’s. Vào lúc đó, Janey quyết định là cô cũng sẽ ăn trưa ở Nick & Toni’s. Chỉ có điều cô không thể ăn một mình ở Nick & Toni’s được, nên đã nghĩ xem có thể ăn với ai, và quyết định chọn Patty.
Cô không hề lưỡng lự trong một giây khi lợi dụng em gái nhằm tiến lên trong sự nghiệp. Sau rốt, cũng đâu phải là cô không thương yêu em gái mình. Lúc nào cô cũng yêu Patty, đương nhiên rồi, theo cái cách bản năng tự động như những người trong cùng một gia đình, nhưng chỉ trong hai năm vừa rồi, cô mới bắt đầu thích em gái. Và chỉ là vì, cô khăng khăng, trước kia cô không hiểu Patty. Họ chưa bao giờ ở trong cùng một giới cho tới khi Patty trở thành nhà sản xuất cho VH1 và gặp Digger và mùa hè năm ngoái, cưới anh ta. Kể từ đó, Janey bắt đầu biết trân trọng sự giản dị và tử tế của Patty, và sự thiếu vắng tham vọng của em: Ba tháng sau khi cưới Digger, Patty bỏ việc ở nhà và hy vọng sẽ nuôi nấng chăm sóc những đứa trẻ chưa ra đời. Dĩ nhiên Janey cũng hiểu giá trị của việc có cô em gái lấy một ngôi sao nhạc rock. Mặc dù thực tế thì cô chẳng ưa gì Digger, cô phải thừa nhận là nếu Patty lấy một anh thợ sửa ống nước (Janey có lần đã hình dung ra như thế), hai chị em sẽ chẳng thể nào mà thân thiết nổi với nhau.
Và quả thực, với hai cái đầu tóc vàng chụm vào nhau theo kiểu rất thân thiết, không có gì có thể đẹp hơn bức tranh về tình chị em. Điều này thì Janey sung sướng nhận thức được - đó chính xác là hình ảnh mà cô muốn Mimi nhìn thấy, biết rằng nó sẽ làm cô có vẻ người hơn. Và vì vậy, muốn những suy nghĩ tránh xa khỏi sự phát triển cá nhân đầy ích kỷ, Janey buộc mình tập trung vào Patty. Cô em đang vật lộn với một cái khăn ăn màu trắng bằng vải lanh được gập thành con thiên nga rất phức tạp.
"Patty?" cô gọi.
"Vâng?" Patty hỏi.
"Em thế nào? Thực sự ấy?"
"Ừa," Patty nói, đã mở được khăn ăn và trải lên đùi, "Em ổn. Em thấy Roditzy Deardrum đi vào Ralph Lauren."
"Roditzy thì thế nào? Chị thực sự thích nó, em biết không? Chị nghĩ nó được," Janey nói.
"Thật á?" Patty hỏi. "Em nghĩ cô ta thật kinh khủng."
"Nó hơi đáng ghét," Janey tán thành, "nhưng sau rốt thì tất cả những gì nó cố làm là tỏ ra giống như mọi người thôi. Nó lúc nào cũng tử tế với chị…"
"Dĩ nhiên là nó tử tế với chị…"
"Nó không tử tế với em à?"
"Nó cứ buộc em phải đi tới bữa tiệc tối thứ Bảy này."
"Thế thì làm sao?" Janey ra hiệu cho bồi bàn. "Có khi em nên ra ngoài nhiều hơn."
"Nhưng tại sao?"
"Sao lại không?"
"Để làm gì chứ?"
"Có lẽ chẳng để làm gì. Có lẽ chỉ là mọi người ra ngoài và gặp gỡ bạn bè."
"Nhưng hầu hết mọi người thậm chí còn không ưa nhau."
"Sao em biết được? Con người ta đâu có hoàn hảo đâu, em biết mà. Ai cũng có giới hạn. Có lẽ họ thích những người khác hết mức họ có thể…"
"Thế với em không đủ…"
"Ôi Patty. Thế thì làm sao?"
"Ý em là," Patty nói, "sao mọi người luôn vất vả khổ sở để là những người này… để chứng minh là họ quan trọng? Khi em gặp Roditzy, em nghĩ, em biết cô ta bị làm sao. Lòng tự tôn của cô ta rất thấp."
Janey mỉm cười. "Digger nói thế à?"
"Không," Patty nói, hơi bị xúc phạm. "Hãy nghĩ thử đi. Sao nó cứ phải chạy loăng quăng, nói chuyện điện thoại ầm ĩ như một con chuột to đang ré lên thế? Nếu tính chuyện đó thì có khi chị với em lòng tự tôn lại thấp đấy. Chị có bao giờ tự hỏi tại sao chúng ta không bao giờ thực sự hạnh phúc không?"
Janey ngẫm nghĩ chuyện này. Đúng là thế. Cô chưa bao giờ thực sự hạnh phúc. Cô luôn có cảm giác bị cuộc đời lừa gạt kiểu gì đó, mặc dù chính xác là thế nào thì cô lại không nói ra được.
"Chị thấy chưa?" Patty nói. "Là bởi vì thứ mà bố mẹ gây ra cho chúng ta khi chúng ta còn nhỏ. Họ chưa bao giờ thực sự khuyến khích chúng ta làm bất cứ thứ gì cả. Chị có nhận thấy họ chưa một lần bảo với chúng ta rằng chúng ta có thể thành công ư? Rằng chúng ta có thể làm được gì đó trong đời?
"Họ có khuyến khích em, Patty," Janey nói.
Cô ngồi lại trong ghế. Cô bắt đầu cảm thấy khó chịu. Patty là một trong những người may mắn có được bất cứ thứ gì mình muốn trong đời mà chả phải cố gắng gì. Khi còn nhỏ, Patty là con út được cưng chiều, được cả mẹ lẫn bố yêu thương. Patty dường như có một kiểu nói chuyện đặc biệt với bố mẹ, trong khi Janey không thể nào thân thiết được với bố cả, còn với mẹ thì lúc nào cũng cãi nhau. Và trên hết, Patty thực sự luôn được coi là đứa xinh nhất trong nhà. Nó thậm chí còn được làm cổ động viên. Và mặc dù nó chưa bao giờ được điểm cao, kiểu gì đó nó lại được nhận vào trường Đại học Boston. Janey có lần nghĩ có lẽ Patty đã ngủ với nhân viên phòng tuyển sinh để được vào trường (cô phải thú nhận là nếu là cô thì cô sẽ làm thế). Nhưng chỉ nhìn Patty thôi là ta có thể biết rằng cô là loại phụ nữ không bao giờ hy sinh những chuẩn mực đạo đức để thành công. Và rồi con bé gặp Digger và yêu anh ta. Bản thân Janey thì thực sự chưa phải lòng ai cả, ít nhất theo kiểu của Patty. Nhưng cô vẫn tin rằng nếu ta có được tình yêu đích thực, ta có được tất cả. Dĩ nhiên, vấn đề là phải đi tìm tình yêu đó, và cô nói, với vẻ hơi khó chịu, "Patty, em có mọi lý do để hạnh phúc."
Patty nhìn xuống chiếc khăn ăn, hất mái tóc vàng ánh đỏ ra sau vai - nó mà chịu nhuộm cho sáng màu ra một chút thì sẽ đẹp hơn nhiều, Janey nghĩ - và hỏi, "Chị có thai bao giờ chưa?"
Hỏi kiểu gì thế không biết! Janey nghĩ, và mất một lúc mới trả lời. "Ừa," cô nói vẻ đùa cợt, "chị bảo với mọi người là chị có thai…"
"Nhưng thực sự cơ, Janey…"
"Theo chị biết thì không…"
"Ừ, từ năm ngoái đến giờ em cố có thai, nhưng không được," Patty nói.
Và vào đúng lúc đó thì Mimi Kilroy đến.
Janey đợi cô ta xuất hiện đến giờ đã mấy tiếng rồi, nhưng thay vì cử xử như bình thường, tức là nhìn lên và vẫy tay với Mimi, cô lại buộc mình làm như thể cô đang mải mê nói chuyện với Patty. "Nhưng Patty," cô nói. "Em biết chuyện đó chả quan trọng gì. Mọi người đều biết là phải mất đến một năm là chuyện bình thường… Em đi khám chưa?" Nhưng suy nghĩ của cô thì hoàn toàn hướng về phía Mimi.
Lái xe từ nhà Mimi về tối thứ Sáu đó, Janey ngộ ra là: Mình chưa bao giờ có nhiều bạn gái, nhưng đột nhiên cô thấy giá trị của việc có bạn gái như Mimi. Và cô nhận ra rằng tình bạn với Mimi có thể hữu dụng hơn hầu hết những mối quan hệ mà cô giả vờ tạo ra với những người đàn ông quyền lực. Người ta không bao giờ nghi vấn tình bạn giữa hai người phụ nữ, trong khi họ luôn nghi ngờ tình bạn giữa một người đàn ông và một người phụ nữ, đặc biệt là nếu đàn ông giàu còn phụ nữ thì đẹp. Mặt khác, Mimi quyền lực và có ảnh hưởng chẳng kém gì hầu hết những người đàn ông mà cô biết (thực ra thì hầu hết những người đàn ông này còn có vẻ sợ cô ta). Nếu cô có thể biến mối quan tâm của Mimi dành cho cô thành một tình bạn thực sự, cô có cảm giác mình sẽ tiến xa được. Với sự ủng hộ của Mimi, mọi cánh cửa sẽ mở ra cho cô…
Thoạt tiên, vấn đề duy nhất là Janey không chắc làm thế nào để giành được tình bạn với Mimi. Không hẳn là mọi người đều muốn làm bạn với Mimi. Và rằng Mimi, như hầu hết những người New York nổi tiếng, không thực sự cần một người bạn mới nào, mà là Janey chưa bao giờ có được những kỹ năng cơ bản để có thể có được tình bạn ngay lập tức với những phụ nữ khác. Khi còn nhỏ, cô bị phản bội bởi một nhóm con gái lấy cô ra làm trò cười và ác độc trêu chọc cô vì đã thích một thằng nhỏ lớn hơn. Khi trưởng thành, cô đã góp phần cướp đàn ông từ tay những người phụ nữ khác. Kết quả là, mối quan hệ của cô với phụ nữ luôn không dễ dàng: Janey không tin họ, và họ (thường là đúng) không tin cô. Nhưng bản năng của Janey chưa bao giờ phản bội cô. Và vào cái đêm hôm nọ, cô đã nhận ra rằng quyến rũ không phải luôn dính dáng tới tình dục, và rằng cô có thể theo đuổi Mimi đúng cách cô theo đuổi một người đàn ông.
Bước đầu tiên trong kế hoạch của cô là xuất hiện trên đường đi của Mimi. Vì thế cô đã buộc em gái mình, Patty, đi ăn trưa. Có vẻ như chuyện cô và Patty ăn ở Nick & Toni’s hoàn toàn là tình cờ, nhưng quan trọng hơn, như với một người đàn ông, Janey biết mình không được tỏ quá hào hứng quá. Cô muốn Mimi đi lại chỗ cô chứ không phải ngược lại, và vì thế cô khăng khăng đòi ngồi ở bàn phía trước, gần cửa. Trừ phi Mimi bị mù, không thể nào chuyện cô ta không nhìn thấy Janey. Và rồi theo ứng xử thông thường, Mimi sẽ buộc phải ít nhất là chào hỏi.
Và vì vậy, giả vờ tập trung vào Patty trong khi nhìn Mimi ở khóe mắt, Janey đeo lên mặt mình vẻ cảm thông nhất và hỏi, "Em nghĩ mình nên làm gì?"
Patty, hoàn toàn không biết Mimi đến và chiến dịch bí mật của Janey, tuyệt vọng đáp, "Em không biết. Thỉnh thoảng em sợ mình sẽ biến thành một phụ nữ điên đi ăn cắp con của người khác…"
Và trước khi Janey kịp đáp lại, đột nhiên Mimi thấy cô, và bằng một cái giọng nhỏ và ngọt ngào hỏi, "Janey, cưng ơi. Phải cưng đó không?"
Janey quay lại, giả vờ ngạc nhiên. Sau khi học cưỡi ngựa xong, Mimi đã đến thẳng đây, mặc áo sơmi trắng tay ngắn, quần kỵ sĩ trắng, và đôi bốt cưỡi ngựa bó chặt; một chiếc túi Hermès Birkin khoác trên vai. Thông thường, nếu đi quanh East Hampton mà mặc đồ cưỡi ngựa sẽ bị coi là kém cỏi. Nhưng với Mimi thì khác hẳn, Janey để ý với một thoáng ghen tị. Cô có lẽ là người phụ nữ duy nhất trên thế giới còn có thể trông mảnh mai đến thế trong đôi quần kỵ sĩ trắng.
"Mimi," Janey nói, duyên dáng đứng dậy và chìa tay ra. Nếu Mimi hôn cô, sẽ là một tín hiệu tốt. Nhưng bởi Mimi lớn tuổi hơn và địa vị cao hơn, cô sẽ phải là người hôn trước. Và quả thực, sau khi nắm lấy tay Janey, cô ta nhoài tới cho Janey khẽ hôn vào má.
"Thật tình cờ quá," Janey nói. "Em vừa gọi tới nhà chị để cám ơn về bữa tiệc."
"Bữa tiệc thành công chứ nhỉ?" Mimi nói. Cô ta ít ra cũng phải bốn mươi rồi, Janey nghĩ, nhưng trên mặt vẫn có cái vẻ con trai thật quyến rũ làm sao. "Rupert phát điên lên vì em đấy, còn George thì bảo chị đến ba lần rằng em đẹp ghê gớm… Cuối cùng chị phải nói là anh ấy có thể li dị chị và lấy em. Còn Selden rất quan tâm. Lúc ăn tối hai người nói chuyện có vẻ hăng phết."
Chuyện này, Janey nghĩ, không hẳn là chính xác hoàn toàn, khi mà "không đồng ý" có lẽ là từ phù hợp, nhưng đây không phải là lúc để cô bộc lộ cảm xúc thực về Selden Rose. "Em nghĩ anh ấy rất thú vị," Janey nói và trông Mimi có vẻ hài lòng. "Thật à?" cô ta hỏi, nhưng bởi Janey không thực sự thấy thế, cô quàng sang em gái và bảo, "Chị có biết Patty không? Em gái em?"
Mimi chìa tay ra. "Tôi chắc chắn biết chồng cô. Ai cũng nói anh ấy tài năng lắm - họ bảo anh ấy sẽ là Mick Jagger tiếp theo…"
Anh ấy chẳng có gì giống Mick Jagger cả! Patty muốn hét lên, nhưng rồi lại thấy mình nói, "Cám ơn chị." Thật là mỉa mai khi Mimi giả vờ biết Digger, và thích anh, vì anh thì không hề thích cô ta. Nhưng ngay sau đó, đúng kiểu New York, chị gái cô và Mimi dường như đã quên bẵng cô. Vì Mimi quay sang Janey, bằng giọng giả vờ quở mắng, như Janey thực sự đã làm gì sai trái, nói, "Janey, em không bảo với chị là trong tuần, em sẽ đến đây đấy."
"Ồ, em ở đây mà," Janey nói. "Cả mùa hè."
"Chà, vậy bọn mình phải gặp nhau thôi," Mimi nói. "Trong tuần thì ở đây chán bỏ xừ. Chỉ cuối tuần, George mới về đây, nhưng con trai anh ấy ở đây, mà chị nghĩ để bọn trẻ với vú em suốt thì không tốt chút nào… Với cả Mauve cũng về đây nữa. Em biết Mauve chứ?"
"Ồ vâng," Janey nói, gật đầu. Không hẳn là như thế, khi Janey được giới thiệu với Mauve chỉ mới một hay lần gì đó, nhưng trong tình huống này "biết" chỉ đơn thuần có nghĩa là cô và Mauve ý thức được là người kia có tồn tại.
"Mauve tội nghiệp," Mimi thì thầm nói, lắc đầu theo kiểu khiến Janey ngờ là ai cũng nói "Mauve tội nghiệp" bao năm rồi. "Lấy phải Comstock Dibble. Chị nói mãi với cô ấy là không việc gì phải thế, nhưng cô ấy không chịu nghe. Cô ấy bảo là yêu hắn - và rằng không ai hiểu được họ thực sự như một đôi uyên ương. Mauve tính khí nóng nảy kinh khủng… Họ thậm chí còn chưa quyết định khi nào sẽ kết hôn…"
Patty nhìn từ Mimi sang Janey với vẻ kinh tởm mỗi lúc một tăng. Cô không mờ mịt đến nỗi không biết Mimi và Mauve là bạn thân của nhau, thế thì vì sao Mimi lại nói về bạn mình như thế? Nhưng một cách tự nhiên, Janey lờ tịt cái việc ấy đi - mặt cô có cái vẻ tập trung như mèo có thể khiến ta nghĩ ta là người thú vị nhất trên thế giới - và trong giây tiếp theo, cô nín thở nói, "Có khi nó sẽ không diễn ra."
"Ồ có chứ," Mimi nói. "Và rồi nó sẽ là thảm họa… Dù sao, em phải hứa là gọi cho chị vào ngày mai đấy… Chị yêu Mauve lắm, nhưng chị không nhất thiết ngày nào cũng phải ăn trưa với cô ấy… Với cả, em có cưỡi ngựa không?"
Janey ngập ngừng một giây rồi nói có.
"Tuyệt quá," Mimi nói. "Mình sẽ đi cưỡi ngựa và nói chuyện về Selden. Chị thực sự phấn khích về chuyện này đấy. Có khi chị vừa tìm được một người vợ cho Selden!" Và Janey cười ré lên vui vẻ.
Một lúc sau, sau khi Mauve Binchely mặt ngựa đến (mặt cô ta có cái vẻ sưng sỉa, mà Patty đoán có khi đẻ ra đã thế rồi), Mimi và Mauve đi về bàn của họ, cuối cùng Janey cũng ngồi xuống. Trông chị cô như thể vừa giành huy chương vàng, và Patty tự hỏi Mimi có gì mà Janey thấy thú vị đến thế.
Khi Janey cầm nĩa lên (món xa lát của họ được dọn ra khi cô và Mimi nói chuyện), tất cả những gì cô có thể nghĩ là vụ gặp gỡ với Mimi đã thành công hơn cô hy vọng rất nhiều. Thật không thể tin nổi, sự thật là thế và mặc dù ta không bao giờ biết được loại người như Mimi Kilroy có thành thực hay không, cô chắc chắn là họ sẽ gặp lại nhau. Và điểm mấu chốt là: Được mời tới bữa tiệc một trăm người là một chuyện, nhưng được mời đi chơi riêng với Mimi là một việc hoàn toàn khác. Quả tình, cô quá ngất ngây với chiến thắng đến nỗi khi nhìn lên và bắt gặp ánh mắt của Patty, cô thực sự mong em sẽ chia sẻ khoảnh khắc vinh quang với mình.
Nhưng vẻ mặt Patty nhanh chóng đưa cô trở lại hiện thực. Mặt Patty có vẻ như ngụ ý là Janey đã phản bội cô. Và Janey lại một lần nữa nhớ ra rằng mặc dù Patty lấy một ngôi sao nhạc rock, cô không thực sự thạo đời lắm. Năm ngoái, Patty đã được hưởng chút vinh dự khi được truyền thông chú ý tới lúc cưới Digger, nhưng em gái không thực sự thích việc đó, và đã thu mình lại rất nhanh, bảo rằng cô ta nghĩ toàn bộ chuyện đó là "giả tạo." Và trong một giây, Janey nhìn thấy mình và Mimi dưới con mắt của Patty - hai phụ nữ hời hợt ngốc nghếch đang dành cho nhau những lời khen ngợi mà họ không thực lòng nghĩ vậy - và nhận ra Patty đúng một phần. Nhưng suy cho cùng, cảm nhận của Patty thật quá đơn giản: Patty quá non nớt không thể hiểu được giá trị của việc cường điệu, và nó khiến mọi thứ có vẻ thú vị hơn thực chất.
"Nào Patty," cô bắt đầu, nhưng Patty cắt lời cô.
"Sao chị làm thế được?" cô hỏi.
"Làm cái gì?" Janey hỏi, hoàn toàn ngây thơ.
"Đầu tiên, chị còn chưa bao giờ ngồi trên một con ngựa…"
"Ồ chuyện đó hả," Janey thờ ơ nói. "Tất cả những gì bọn chị làm chỉ là đi bộ thôi mà… Ý chị là, trời ơi, Patty. Ngồi trên một con ngựa thì có gì khó?" Mắt Janey nheo lại nhỏ xíu và Patty hiểu rằng Janey không ghét gì hơn là những mục tiêu của chị bị nghi ngờ.
"Nhưng chị nói dối," Patty thì thầm.
"Trời ơi, Patty." Janey tức giận bỏ cái nĩa xuống. "Em phải thôi coi mọi thứ quá… thành thực đi. Tại sao chị không nên đi cưỡi ngựa với Mimi Kilroy chứ? Chẳng lẽ chị xấu xa đến mức không nên có một người bạn mới?"
Miệng Patty trễ xuống và vai cô so lại chịu thua. Lại một lần nữa dường như Janey đã đánh trúng vấn đề. Và mặc dù Patty biết có gì đó không đúng, cô cũng không thể nào cãi lại được logic của Janey - sau rốt, cô là ai mà bảo chị gái mình nên hay không nên kết bạn với người nào chứ? Dẫu vậy, sao người bạn đó phải là Mimi Kilroy? Sao không thể là một người bình thường?
"Thôi nào, Patty," Janey kiên quyết nói. "Mimi tốt tính lắm. Với cả có lẽ em chỉ tức vì cô ấy nhận xét như thế về Digger. Làm sao mà cô ta biết được rằng em không thể…"
"Janey!"
Và Janey, nhớ ra sự ngưỡng mộ trong giọng Mimi khi nhắc tới Digger, nhớ ra rằng sự kết hợp giữa Patty và Digger có thể có lợi đến mức nào, và nếu có chuyện gì xảy ra làm hỏng nó thì thật đáng tiếc làm sao. "Nào Patty," cô nói, với tay qua siết lấy tay Patty. "Em phải bình tĩnh về vụ này. Chị chắc là có giải pháp đơn giản. Em đã bao giờ nghĩ tới chuyện Digger hút thuốc phiện quá nhiều chưa?"
Một vẻ nhẹ nhõm và hiểu ra xuất hiện trên mặt Patty và Janey mỉm cười, hài lòng mình có thể giúp được Patty.
Và ở góc sau của nhà hàng Nick & Toni, mắt của Mauve Binchely cứ dán lên lưng Janey. Và Mauve nghĩ, Janey Wilcox đẹp thật, số thật may mắn, nhưng cô tự an ủi mình đó là loại sắc đẹp rẻ tiền. "Trời Mimi," Mauve nói. "Làm sao mà cậu có thể nói chuyện với ả? Ả quá tầm thường, và ả khét tiếng chuyện đó. Thiên hạ bảo ả ngủ với tất cả đàn ông. Gồm cả Peter Cannon."
"Ai cơ?" Mimi hỏi. Và dõi theo ánh mắt Mauve, cô ta kêu lên, "Janey Wilcox à?" Và rồi cô ta phá lên cười. "Cậu biết là tớ không quan tâm mấy vụ tai tiếng đó, Mauve. Nếu có thì người đầu tiên tớ không nói chuyện sẽ là Comstock Dibble!"
***
Người New York phân chia mọi thứ vào các loại nhỏ, và rồi, như người phân loại kim cương, xem xét và xếp loại từng thứ một. Và ở Hamptons thì điều này là đúng nhất.
Khu đất ba mươi dặm từ Southampton tới East Hampton được coi là đáng ham muốn nhất. Trong loại này thì khu "phía Nam đường cao tốc" hơn hẳn "phía Bắc đường cao tốc," đường cao tốc là đường hai làn xe tên là Route 27. Từ đó, hàng trăm tiêu chí có thể dùng để quyết định xem một mẫu này thì tốt hơn mẫu kia, từ khoảng cách tới biển cho đến nghề nghiệp của hàng xóm. Janey ý thức sắc bén những sự khác biệt nhỏ nhặt này, nhưng có một khu mà cô luôn không đồng ý với sự thống nhất chung: Cô thầm thích khu phía Bắc của đường cao tốc hơn khu phía Nam. Cô thích vùng đất nông trại rộng lớn và những con đường nhỏ ngoằn ngoèo quen thuộc, mà cô đã khám phá ra trong lần đầu tiên đến Hamptons mười năm trước. Chạy xe trên những con đường này đã luôn là cách tẩu thoát của cô. Sự khác biệt so với ngày xưa, mà thực sự chỉ mới hơn một năm trước, cô phải đi xe mượn của bất cứ người đàn ông nào cô ngủ cùng vào lúc đó. Và giờ đây, cài số ba chạy với tốc độ bốn mươi dặm một giờ, cô sung sướng bởi cuối cùng đã có xe riêng.
Để lại em gái và Mimi ở East Hampton, cô quyết định hôm nay là một ngày hoàn hảo để lái xe vào lúc chiều muộn. Có một đường chạy thẳng từ Sag Main Road tới Scuttle Hole Road, và Janey cài số bốn và tăng tốc độ lên bảy mươi. Tóc cô, buộc gọn thành đuôi ngựa, bay phần phật sau đầu cô. Cô yêu cảm giác tự do mà tốc độ cho cô, và vào lúc đó, cô nghĩ mình chưa bao giờ chạy đủ nhanh. Nhưng rồi cô phải giảm tốc độ và rẽ vào trang trại ngựa Two Trees.
Vuốt thẳng tóc, cô cho xe chạy với tốc độ hai mươi dặm một giờ, và nhìn cánh đồng đã được gặt nơi có vài cái xe đang đỗ. Đậu ở một góc rất ngạo mạn, để không xe nào có thể đậu cạnh, là chiếc Maserati màu đen của Harold Vane. Cô nhận ra nó ngay lập tức. Vì ba năm trước, cô đã là bạn gái của Harold suốt cả mùa hè, và đã ngồi trên cái xe đó không biết bao nhiều lần. Harold tính khí bồn chồn nên không phải là một tay lái tốt. Nhưng khi Janey chỉ ra điểm này với ông, ông kinh hoàng nhìn cô và nổi đóa lên, vì vậy cô không bao giờ nhắc lại một lần nào nữa.
Cô cho xe chạy dọc một đường đất, và nghĩ rằng Harold thân yêu với cái đầu hói và đôi giày đều bóng loáng, thiệt tình khá phô trương. Nhưng ông ta rất quyến rũ và tử tế (mùa hè năm ngoái khi cô hết sạch tiền, ông đã cho Janey vay), khó mà chê trách ông ở bất cứ điểm gì.
Và giờ, Janey nghĩ, nhìn mặt mình trong tấm chắn nắng và ung dung bôi son Pussy Pink, ông ta lại còn chơi cả polo! Thật tình thì chuyện này hơi tuyệt vời, đặc biệt bởi Harold, người nhỏ choắt và dễ bị kích động (ông ta đã ngoài năm mươi mà không thể nào bình tĩnh được), là người cuối cùng ở trên lưng một con người mà cô có thể tưởng tượng ra. Nhưng Janey có "cảm giác" là hè này polo sẽ rất được ưa chuộng, và Harold là một trong những người thích dẫn đầu xu hướng mới.
Xa xa, những người cưỡi ngựa nhỏ xíu trên những con ngựa nhỏ xíu chạy qua lại trên một cánh đồng xanh như nhung, nhưng họ ở xa quá không nhận ra được ai với ai. Janey bắt đầu sải bước về phía họ, nghĩ rằng Harold sẽ vui sướng (và ngạc nhiên) đến thế nào khi thấy cô, và ngay lập tức cô thấy một trở ngại nhỏ: Hai hôm rồi trời mưa, và đôi xăng đan Dolce & Gabbana gót nhọn chín phân của cô đang cắm vào trong đất, làm cô bước đi loạng choạng. Thế này không được, vì vậy cô quay lại xe cởi giày ra.
Khi cô cúi xuống cởi dây xăng đan, cô có cảm giác khó chịu là mình đang bị người khác nhìn. Cô ghét bị bắt chợt khi mình không biết. Thực tình là cô luôn ghét những tình huống cô không kiểm soát được ấn tượng mình tạo ra - và cô ngẩng phắt đầu lên. Quả thực, không những bị nhìn, cô còn bị người mà cô thầm mong ấn tượng nhìn: Zizi.
Thật xui xẻo, cô nghĩ. Anh ta đang dựa người vào một chiếc Range Rover, hai tay khoanh trước ngực (anh ta từ chỗ nào chui ra không biết, Janey nghĩ, lúc mình tới thì cánh đồng này làm gì có ma nào). Và trên mặt anh ta có cái nụ cười nhếch mép thích thú không lẫn vào đâu được, như thể anh ta biết cô đã đến tận đây để tìm anh ta. Và điều tệ nhất là, cô nghĩ, khi cô dựa người vào xe cho thăng bằng, anh ta đẹp đúng như cô nghĩ khi vượt qua cô trên đường cao tốc trên con Ferrari. Không, bỏ câu đó: Anh ta còn đẹp trai hơn. Anh ta có cái vẻ đẹp trai nguy hiểm có thể khiến phụ nữ sẵn sàng vứt bỏ lòng tự trọng một cách ngu xuẩn, và anh ta biết điều đó.
Trong một giây, cô cân nhắc việc vào lại xe và lái đi (làm thế sẽ khiến anh ta bối rối), nhưng rồi anh ta bắt đầu bước đi về phía cô. Cô vội nhìn xuống chân, tự hỏi anh ta có dừng lại nói chuyện với mình không. Nhưng thay vào đó, anh ta đi ngang qua (anh ta cao hơn cô một mét rưỡi, mà cô cao một mét bảy ba), và khi đi qua, anh ta đùa cợt nói, "Cô cần bốt."
"Bốt?" cô giễu cợt. "Để làm gì?"
"Bún," anh ta nói với lại qua vai.
Và thế đấy.
Cô bị một sự thôi thúc gần như không kiểm soát được là chạy theo anh ta, mà có lẽ anh ta chỉ đợi cô làm thế (mà cô nghĩ anh ta hy vọng tất cả phụ nữ muốn làm thế), khi cô ngượng nghịu bước đi với một chân không giơ lên trên cỏ.
Và rồi anh ta dừng bước và quay lại.
"Chà?" anh ta hỏi.
"Chà cái gì?" cô nói.
"Tôi giúp được gì cho cô?"
"Tôi đang tìm Harold Vane," cô nói, như thể để nhấn mạnh việc cô không đi tìm anh ta.
"À, el patrón. Tôi sẽ đưa cô đến gặp ông ấy," anh nói, nhìn cô chằm chằm ngụ ý sau lời anh nói còn có nghĩa lớn hơn. Anh quay lại chiếc Range Rover, mở cửa, và lấy một đôi bốt cao su ra.
"Đây," anh ta vừa cười nhếch mép vừa nói.
Anh chìa một đôi bốt ra cho cô và ngón tay họ chạm nhau. Một luồng điện truyền đi giữa hai người. Cơn sốc làm Janey choáng váng và hơi bối rối, như thể như thể cô đã bị mất tất cả giác quan về khả năng nhận biết, trong khi đó những chi tiết khác bật lên: vết nứt màu xám ở mũi đôi bốt cao su đen, cỏ lạo xạo dưới chân cô. Và hằn vào não cô, là màu mắt xanh nhạt và kỳ lạ của anh, khiến cô nhớ đến biển Caribbe ấm ấp có thể thấy rõ cả những vỏ sò và những con cá nhỏ, bên dưới là lòng cát màu xám. Anh ta có cảm thấy như cô không, cô bối rối nghĩ, hay tất cả chỉ là trí tưởng tượng của cô? Và nếu không, thì thế có nghĩa gì?
Và rồi anh sải bước qua cánh đồng với sự tự tin của một vị thần trẻ tuổi, cô ngượng nghịu lê chân theo, cô bắt kịp. Cô không thể rời mắt khỏi anh (ai có thể chứ?), và khi anh quay lại mỉm cười, cô thấy anh vừa có lòng tốt kết hợp với cái vẻ thờ ơ chán đời là đặc trưng của người có vẻ đẹp đặt anh ta ra khỏi nhân loại. "Cô thích chơi polo à?" anh hỏi, và cô trả lời một cách thành thật khó hiểu, "Không. Tôi chả quan tâm gì tới nó cả."
Cô nhướn mày lên như thể thách anh dám không tán thành. Nhưng trong hành động này, sự ngạo mạn thì ít mà cái kiểu nữ tính thẳng thắn thì nhiều so với những gì cô thường làm với một người đàn ông mà cô cảm thấy không chắc chắn. Và anh tặng thưởng cho cô một nụ cười khích lệ. Cô cũng đáp lại một tràng cười lớn và kinh ngạc khi thấy cái vỏ vớ vẩn của mình đã rơi ra, để lộ con người thuần túy của cô. Và rồi mắt họ thông đồng gặp nhau.
"Hôm nay hóa ra lại là ngày trời đẹp," cô nói.
Tiếng chân ngựa vang lên khiến họ sao nhãng. Và từ phía xa cánh đồng một nhóm người ngựa đang phi nước đại về phía họ và băng qua cột gôn ở đầu kia; để lại phía sau một người mà hình ảnh một bao khoai tây được buộc lỏng dây trên yên ngựa có là miêu tả hợp nhất hình dáng của ông ta. Cái túi dường như văng về mọi phía cùng một lúc. Khi nó lại gần hơn, Janey có thể nhìn rõ hình dáng con người của Harold Vane.
Đột nhiên, đoàn người ngựa ở đầu kia cánh đồng quay lại và bắt đầu phi nước đại về phía ông ta. Vẻ mặt kinh hoàng của Harold cho thấy ông ta biết một cú va chạm là không thể tránh được. Thây kệ tất cả sự vờ vịt rằng mình biết cưỡi ngựa, ông ta ôm rạp con ngựa mà ông ta không nghi ngờ gì cho rằng, nó có lẽ không muốn bị xéo nát. Con ngựa ngay lập tức hiểu phải làm gì. Hơi cúi đầu xuống để lực kéo của Harold không làm ngăn cản mình, nó cương quyết chạy thẳng về phía chuồng ngựa trong một cú phi nước kiệu vội vàng.
Vào lúc này, Harold chỉ lo mỗi việc là ngồi trên lưng con ngựa trên quãng đường tới chuồng ngựa. Khi đó một người giữ ngựa hay thằng nhỏ làm việc trong chuồng ngựa có thể khó chịu chạy ra với vẻ không tán thành bị kìm nén lại. Nhưng đột nhiên ông nhìn thấy những đường nét cân đối của một phụ nữ đẹp, và một giây sau ông nhận ra người phụ nữ không ai khác chính là Janey Wilcox. Cô ta đang làm cái quái gì ở đây thế? Ông tự hỏi. Và rồi ông nhìn thấy, với sự kinh ngạc, là cô ta đang đứng gần - quá gần - huấn luyện viên chơi polo của ông. Họ không chạm vào nhau (chưa chạm, ông nghĩ), nhưng lại có tư thế thân mật, với mặt cô ta nghiêng về phía anh ta còn mắt anh ta nhìn xuống cô ta. Và ông nghĩ, mình sẽ bị trời đánh nếu để cho huấn luyện viên của mình bị Janey quyến rũ. Chắc chắn ông sẽ phải nói chuyện với Zizi và ngăn chặn chuyện này ngay từ đầu. Và ông tự nhủ mình làm chuyện này chỉ là vì cả đội - ông muốn thắng, và ông cần Zizi phải tập trung hoàn toàn.
Và Zizi sẽ nghe lời ông, ông nghĩ, trong khi vẫn bám chặt vào cổ con Biscuit với sự kiên nhẫn của một người đàn ông giàu có luôn tự tin mình sẽ thành công. Sau rốt, ông là ông chủ, người đã bỏ ra nửa triệu đô một tháng cho đội, và những tay chơi polo người Argentina cực kỳ với mong ước của ông chủ. Và vì vậy, ông quyết định, ông thực sự chả phải lo lắng gì lắm về Janey Wilcox. Ông nhắc nhở rằng mình từng có cô ta và từ bỏ cô ta, và rằng Janey là loại phụ nữ làm quen với đàn ông thì rất giỏi nhưng khả năng giữ được họ lại cực kém cỏi.
Nhưng khi chuồng ngựa xuất hiện sau rặng cây, một sự thật mà sự phù phiếm đàn ông của ông không bao giờ thừa nhận, và đó là ghen tị. Phải, ông đã bỏ Janey Wilcox, nhưng thế không nhất thiết nghĩa là ông muốn những gã khác có được cô ta. Và đặc biệt là một tay trẻ hơn ông hai mươi tuổi, đẹp trai hơn gấp hàng trăm lần, và trên hết, cao hơn ông hẳn ba mươi xăng ti mét.
Anh ta chính là thứ mình cần, Janey nghĩ khi lái xe về nhà. Khi liên quan tới những cảm xúc con người cơ bản, như tình yêu, ghét bỏ, ghen tị, niềm vui, và niềm vui chiến thắng, Janey không phức tạp hay thi vị hóa. Cô cảm nhận thứ cô cảm thấy với một sự chân thực thành thực - và cô quyết định mình yêu Zizi, như chưa bao giờ yêu bất cứ ai.
Dù thế nào, cô nghĩ, chạy lên Route 27 từ Hayrack Road (cố tình - để cô có thời gian nghĩ ngợi), cô sẽ không tiến tới Selden Rose, đặc biệt bây giờ thì không, sau vài phút kỳ diệu với Zizi. Và lúc này, ký ức về buổi gặp gỡ với Selden Rose tại bữa tiệc của Mimi ba đêm trước làm cô tràn ngập cảm giác chiến thắng thích thú.
Tuy nhiên, ấn tượng đầu tiên của cô về Selden Rose là về vẻ ngoài thì anh ta chấp nhận được. Anh ta cao và đen, và mặc dù rõ là ngoài bốn mươi, mặt anh ta vẫn có vẻ đầy đặn của tuổi trẻ. Nhưng khi anh ta bắt tay cô, và mỉm một nụ cười mơ hồ, cô nhìn thấy cái vẻ ngạo mạn của một gã biết mình là một món ngon và không muốn bất cứ ai quên điều đó.
Vậy là cô đành ngồi xuống cạnh anh ta. Khi cô ngồi xuống, anh ta cố tình quay mặt đi. Và cô ngay lập tức thấy thất vọng, mặc cái váy này cho anh ta thật là phí phạm.
Anh ta đang dẫn đầu một cuộc nói chuyện ở bàn họ ngồi. "Vấn đề là mọi người ngay lúc này," anh nói, với sự tự tin của một người đàn ông tự tin rằng ý kiến của mình lúc nào cũng được coi trọng, "là không có chiến tranh, không hề có một mục tiêu đạo đức nào cả… Con người trở nên mềm yếu và phi đạo đức vì họ được phép quên về hiện thực cái chết… Chúng ta trở nên quen với nó. Ngày nay, cái chết diễn ra sau những cánh cửa đóng chặt… không ai còn thấy cái chết nữa."
Và Janey, không thể nào coi cuộc nói chuyện này là nghiêm túc, nói, " ‘quen’? Với East Hampton thì từ đó hơi bị to tát quá đấy."
Anh ta quay sang cô và trong giọng không hề có chút mỉa mai nào, như thể anh thực sự nghĩ cô là một con ngốc, nói, "Ồ. Cô có muốn tôi giải thích nghĩa của từ đó không?"
"Sao cơ? Và phá hỏng mất cái hứng thú được đi tìm nghĩa của nó trong từ điển ư? Tôi nghĩ là không," Janey vừa nói vừa đưa ly champagne lên nhấp một ngụm.
"Ồ, vậy thì tùy cô thôi," anh ta nói, như thể anh ta không thể hiểu nổi cô này bị làm sao, và Janey quyết định anh ta không hề có tí tế nhị gì trong giao tiếp, có lẽ bởi vì anh ta từ LA tới. Và rồi cô cố tình quay sang người đàn ông ngồi bên trái mình còn anh ta thì quay sang người phụ nữ ngồi bên phải anh ta.
Người đàn ông ngồi bên trái Janey là một thượng nghị sĩ đảng Cộng hòa từ New York, một người quyền lực nhưng rất dễ tính ngoài sáu mươi tên là Mike Matthews. Bằng cách bàn luận về một New York mới, được dọn dẹp sạch sẽ, Janey đã giữ được cuộc trò chuyện tới tận lúc tráng miệng. Nhưng đến khi các đĩa được dọn đi, cuộc nói chuyện dừng lại và cô quay lại với Selden. Gã này dường như là cội nguồn bất tận của những ý kiến ngu xuẩn, Janey nghĩ, khi nghe được anh ta nói về sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ với một phụ nữ trung niên thanh lịch ngồi phía phải anh ta. Loại trò chuyện điển hình này không thể nào tránh được, Janey nghĩ, khi Selden còn độc thân - và chỉ luôn là vấn đề thời gian trước khi ai đó hỏi một người đàn ông độc thân tại sao chưa lấy vợ - và, nhân bảo như thần bảo, đúng lúc đó Selden nói, "Sự thật là - về mặt sinh học¬ - đàn ông chọn phụ nữ dựa vào ngoại hình." và rồi táo bạo mà thêm vào một cách đắc thắng, "Và đó là một trong thứ mà chủ nghĩa nữ quyền sẽ không bao giờ có khả năng thay đổi được."
Người phụ nữ trung niên mỉm cười bao dung trong khi Janey cười phá lên giễu cợt, khiến anh ta quay lại nhìn cô.
Janey cười mỉm. Cô nghĩ đúng thời điểm rồi đây. Cô đã đợi khoảnh khắc này mãi. Vài hôm trước, khi cô ở Book-Hampton, cô cầm một tập sách của người theo chủ nghĩa nữ quyền mới tên là Sắc đẹp: Những mong đợi của Đàn ông đã làm hỏng cuộc đời Phụ nữ như thế nào, và như mọi khi, lật qua xem, thu nhận thông tin để sau này có thể dùng lại các bữa tiệc tối. "Sự thật là," cô khoan khoái nói, "anh sai rồi. Trước những năm 1900 - trước cách mạng công nghiệp và sự tái phân chia của cải và sự xuất hiện những người đào vàng - đàn ông thường chọn phụ nữ dựa vào tiền lương hay vị thế của phụ nữ hoặc khả năng sinh con hoặc khả năng làm việc của cô ta. Sự lựa chọn bạn tình của một người đàn ông chẳng liên quan gì đến vẻ bề ngoài cả…"
"Ôi xin cô đấy," anh ta lãnh đạm nói, như thể anh đang bị một đứa trẻ khó ưa cắt ngang lời. Anh ta nhấp một ngụm nước (Chúa ơi, anh ta có uống nước ư? Janey tự hỏi), và nói, "Thế nàng Helen của thành Troy thì sao?" như thể điều này chứng minh tất cả mọi thứ.
Janey biết thể nào anh ta cũng nói đến nàng Helen của thành Troy - cuốn sách kia đã cảnh báo trước rằng tất cả những gã như anh ta luôn làm vậy. "Cô ta thì sao?" cô nhún vai. "Thế người Anh thì sao, ai chọn vợ dựa vào gia cảnh và tính nết?"
"Cô đang nói rằng như thế là tốt hơn?" anh ta hỏi, với sự giễu cợt của một người đàn ông không thường bị cãi lại.
"Tôi không nói thế là tốt hơn hay xấu hơn," Janey nói, hất tóc ra sau vai. "Tôi chỉ đang nói là anh không nên khái quát hóa toàn bộ đàn ông dựa trên những ham muốn trẻ con của anh." Và rồi cô ngồi lại trên ghế, tim đập thình thịch trong lồng ngực, và trong một giây, cô sợ mình đã đi quá xa…
Nhưng cô chắc chắn đã cho anh ta biết mình là ai, cô hân hoan nghĩ, rẽ vào Ocean Road. Và trong suốt phần còn lại của bữa tối, cô cố tình không đồng ý với mọi điều anh ta nói, để anh ta buộc phải nói chuyện với cô mặc dù cô biết tỏng anh ta không muốn. Và rồi, ngay khi bữa tối kết thúc, cả hai đứng lên cùng một lúc và bước đi về hai phía ngược nhau, và khi một lúc sau cô đi ngang qua anh ta trên đường tới nhà vệ sinh, anh chỉ gật đầu lịch sự chào anh ta, như thể cô không hề biết anh ta là ai.
Và đó, cô quyết định khi ngoặt xe vào đường xe chạy vào nhà, chính là điều cô định làm khi lần tới tình cờ gặp anh ta.