Phil Chartrukian dập mạnh ống nghe xuống. Đường dây của Jabba đang bận. Jabba từ chối dịch vụ chờ cuộc gọi vì coi đó là một mánh lới xâm phạm được tập đoàn viễn thông AT&T đưa ra nhằm tăng lợi nhuận thông qua kết nối mọi cuộc gọi, một câu đơn giản “Tôi đang nói chuyện với đường dây khác, tôi sẽ gọi lại cho bạn” đem lại cho các công ty điện thoại hàng triệu đô mỗi năm. Việc Jabba từ chối sử dụng dịch vụ chờ cuộc gọi cũng là cách anh ta thầm lặng phản đối yêu cầu từ NSA đòi hỏi anh ta luôn mang theo người một điện thoại liên lạc khẩn cấp.
Chartrukian quay lại và nhìn xuống sàn khu Mật mã vắng tanh. Tiếng rù rù của các máy phát nằm sâu dưới đất vang lên to hơn sau mỗi phút. Anh cảm thấy thời gian đang cạn dần. Anh biết mình được lệnh phải rời đi, nhưng trong tiếng rù rù bên dưới sàn khu Mật mã, câu tôn chỉ của An ninh Hệ thống lại vang lên trong đầu anh: Hành động trước, giải thích sau.
Trong thế giới an ninh máy tính mà mỗi sai lầm đều phải trả giá rất đắt, vài phút thường đồng nghĩa với việc cứu thoát một hệ thống hoặc để mất nó. Hiếm khi có thời gian để xác minh một quy trình bảo vệ trước khi vận hành nó. Các nhân viên An ninh Hệ thống được trả lương cho năng lực kỹ thuật và… bản năng của họ.
Hành động trước, giải thích sau. Chartrukian biết bản thân phải làm gì. Anh cũng biết khi màn đêm buông xuống, mình hoặc sẽ là một anh hùng của NSA, hoặc sẽ gia nhập vào đội quân thất nghiệp.
Chiếc máy giải mã khổng lồ bị nhiễm virus, người nhân viên An ninh Hệ thống chắc chắn về điều đó. Chỉ còn một hành động khả thi. Tắt nó đi.
Chartrukian biết chỉ có 2 cách để tắt TRANSLTR. Một là từ máy tính đầu cuối cá nhân của chỉ huy, đang được khóa kín trong phòng làm việc của ông - hoàn toàn không khả thi. Cách còn lại là công tắc tắt thủ công ở một trong các tầng hầm bên dưới sàn khu Mật mã.
Chartrukian nuốt khan một cách nặng nhọc. Anh ghét các tầng hầm. Anh chỉ mới xuống dưới đó một lần, trong quá trình huấn luyện. Nơi đó giống như một thế giới xa lạ với những lối đi dài ngoằn ngoèo như mê cung, những đường ống dẫn dung dịch làm lạnh, và tầm nhìn hun hút sâu hơn 40 mét xuống các máy cấp phát điện nằm bên dưới…
Đó là nơi cuối cùng anh muốn tới và Strathmore là người cuối cùng anh muốn qua mặt, nhưng trách nhiệm là trách nhiệm. Ngày mai họ sẽ cảm ơn mình, anh thầm nghĩ, và tự hỏi liệu mình có đúng hay không.
Hít một hơi thật sâu, Chartrukian mở chiếc tủ khóa kim loại của tổng phụ trách An ninh Hệ thống. Trên một chiếc giá đầy các linh kiện máy tính tháo rời, nằm ẩn sau bộ khuếch đại và thử nghiệm LAN, có một cái cốc nhôm với biểu tượng của trường Stanford. Không chạm tới rìa cốc, anh với vào trong và nhấc ra một chiếc chìa khóa Medeco duy nhất.
“Những gì các nhân viên An ninh Hệ thống không biết về an ninh,” anh lẩm bẩm, “quả là đáng kinh ngạc.”