Những chiếc còi trong khu Mật mã vẫn réo vang. Strathmore không còn rõ Susan đã đi được bao lâu. Ông ngồi một mình trong bóng tối, tiếng kêu của TRANSLTR không ngừng gọi ông. Ngài nhất định sẽ vượt qua… Ngài nhất định sẽ vượt qua…
Phải, ông nghĩ. Ta nhất định sẽ vượt qua, nhưng vượt qua chẳng là gì nếu không có danh dự. Ta thà chết còn hơn sống trong cái bóng của sự nhục nhã.
Và nhục nhã là thứ đang chờ đợi ông. Ông đã giữ kín thông tin này khỏi giám đốc. Ông đã đưa một virus vào cỗ máy được đảm bảo an ninh nhất đất nước. Không nghi ngờ gì nữa, ông sẽ bị trừng phạt nặng nề. Ý định của ông xuất phát từ lòng ái quốc, song không có thứ gì diễn ra như ông dự tính. Đã có chết chóc và dối lừa. Sẽ có những phiên tòa, những lời buộc tội, sự phẫn nộ của công chúng. Ông đã phụng sự đất nước mình với danh dự và sự chính trực trong suốt nhiều năm, ông không thể chấp nhận tất cả kết thúc theo cách này.
Ta nhất định sẽ vượt qua, ông nghĩ.
Ngươi là một kẻ dối trá, chính suy nghĩ của ông trả lời.
Đúng thế. Ông đã là một kẻ dối trá. Ông đã không trung thực với một số người. Trong số đó có Susan Fletcher. Còn quá nhiều điều ông chưa nói với cô, những điều giờ đây khiến ông cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Trong nhiều năm, cô là ảo ảnh, là tạo vật mê hoặc. Ông mơ về cô vào ban đêm, gọi tên cô trong giấc ngủ. Ông không thể đừng được. Cô thông minh và xinh đẹp hơn mức ông có thể hình dung ra về một người phụ nữ. Vợ ông đã cố kiên nhẫn, nhưng cuối cùng khi gặp Susan, bà lập tức mất hết hy vọng. Bev Strathmore chưa bao giờ trách cứ chồng về những cảm xúc của ông. Bà cố gắng chịu đựng nỗi đau lâu nhất có thể, song gần đây điều đó đã trở nên quá sức. Bà nói với chồng rằng cuộc hôn nhân của họ đã kết thúc, bà không muốn trải qua phần đời còn lại của mình dưới cái bóng của một phụ nữ khác.
Dần dà, tiếng còi rú thức tỉnh Strathmore khỏi cơn mơ màng của mình. Năng lực phân tích của ông tìm kiếm bất cứ lối thoát nào. Tâm trí ông miễn cưỡng xác nhận điều trái tim ông đã ngờ vực. Chỉ có một lối thoát thực sự duy nhất, một giải pháp duy nhất.
Strathmore nhìn xuống bàn phím và bắt đầu gõ. Ông chẳng buồn mất công bật màn hình lên để nhìn những gì mình đang gõ. Các ngón tay ông gõ ra từng từ một cách chậm rãi và quả quyết.
Các bạn thân mến nhất, tôi kết liễu đời mình hôm nay…
Như thế này, sẽ không ai băn khoăn. Sẽ không có câu hỏi nào. Sẽ không có lời buộc tội nào. Ông sẽ cho thế giới biết điều đã xảy ra. Nhiều người đã chết… nhưng vẫn còn một kẻ nữa cần bỏ mạng.