Sau khi bị Lâm Vy và Ôn Đình "ruồng bỏ" vì rất nhiều nguyên nhân, Chu Phóng đành phải đi ra một tiệm ăn nhỏ ngoài trường.
Nhà ăn của trường trung học Nhân Xuyên quá tệ, đa số học sinh đều ở những tiệm ăn nhỏ bên ngoài giải quyết bữa tối, tiệm này có đồ ăn vặt, đương nhiên là có các món xào nấu khác, có sảnh lớn xếp chỗ ngồi ngay ngắn, đương nhiên còn có những gian phòng đặt tách riêng ra, thể hiện sự phân hóa đẳng cấp rõ rệt.
Lúc này vừa đúng lúc tan học, là giờ cao điểm của bữa tối.
Trong tiệm ăn chật ních người, Chu Phóng gọi một bát mì bò, cau mày chen tới một góc nhỏ, ngồi đó đợi.
Cái bụng vốn dĩ không hề dễ chịu, bây giờ lại còn ngồi một mình ở cái quán rách này ăn mì bò, hơn nữa còn chờ đến gần nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy tăm hơi bát mì đâu. Chu Phóng ôm cục tức trong bụng mà không xả được, đang lúc muốn đổi tiệm ăn khác, quay đầu lại, đột nhiên phát hiện ra một bóng quen quen lướt qua.
Lâm Vy?
Tim Chu Phóng nhảy thót lên, rời góc ngồi bám theo phía sau cậu ta, nhưng chỉ nhìn thấy cậu ta đi thẳng vào một phòng ăn riêng.
"Cậu quay lại rồi sao?" Từ bên trong vọng ra một giọng nói mơ hồ.
"Ừ, chờ mình sốt ruột rồi phải không? Sao cậu không ăn trước đi, thức ăn nguội hết cả rồi."
Lúc Lâm Vy trả lời nụ cười rạng rỡ, giọng nói dịu dàng làm cho Chu Phóng phía sau nổi một lớp da gà.
Không phải đấy chứ, vừa nhìn đã biết ngay là có gian tình.
Chu Phóng không bận tâm mình nghe trộm xem trộm thế này có mất phong độ quân tử hay không, giờ chỉ biết là bụng đã đói đến mức réo lên ùng ục, mà trong phòng đặt riêng lại có những món ăn vô cùng hấp dẫn, lại còn có người quen cùng lớn lên với mình.
Ăn chực cũng không quá đáng nhỉ?
Hơn nữa, các người ở trong phòng riêng này gọi bao nhiêu là cao lương mỹ vị, tôi thì ở ngoài chờ một bát mì bò đến nửa tiếng đồng hồ, thật chẳng dễ chịu gì.
Nghĩ như vậy, Chu Phóng liền mặt dày đẩy cửa vào, ánh mắt đập thẳng vào người đang ngồi đối diện với cửa, nụ cười trên mặt Chu Phóng đông cứng lại ở khóe môi.
Đoan Mộc Ninh?
Hiển nhiên là đối phương cũng nhận ra hắn ta, vốn dĩ ngồi rất gần Lâm Vy, đang thấp giọng nói điều gì đó, sau khi nhìn thấy Chu Phóng, trong nháy mắt sắc mặt trở nên lạnh lùng, dịch ghế ngồi xa ra bên cạnh.
Còn Lâm Vy thì vẫn cười dịu dàng như vậy, quay đầu lại nói: "Chu Phóng, sao anh lại đến đây?"
Mặt Chu Phóng quả thật là dày, bị Đoan Mộc Ninh chào đón bằng cái nhìn khinh bỉ, mà vẫn có thể ngồi xuống đối diện với cậu ta, lại còn kéo ra được một điệu cười lưu manh, hướng về phía Lâm Vy đáp: "Anh đến tìm em, không ngại thì cùng ăn nhé?"
Lâm Vy cười cười, "đương nhiên là ngại rồi, em và Tiểu Ninh có chút chuyện riêng."
Tiểu Ninh...
Lưng Chu Phóng lại nổi một lớp da gà, nhìn bộ dạng Lâm Vy cong cong mắt khẽ cười, lời nói vốn sắp buột ra khỏi miệng chợt mắc lại trong cổ họng.
Hắn đứng dậy dứt khoát xua xua tay, "được, hai người nói chuyện đi."
"Anh đói lắm rồi à, tôi nghe thấy bụng anh sôi." Đoan Mộc Ninh ở phía sau nói một câu lạnh nhạt. Chu Phóng dừng bước, ngoảng đầu lại, chỉ nhìn thấy Đoan Mộc Ninh nhếch mép cười, sau gọng kính vàng ánh lên cái nhìn lạnh lẽo. Cảnh tượng đó thật giống như phe phi nghĩa cuối cùng cũng tóm được điệp viên nằm vùng của phe chính nghĩa trong phim truyền hình dài tập.
Quả thật là bụng đã sôi lên rồi, bị phát hiện thì có sao, chả có gì là mất mặt cả.
Chu Phóng lại ngồi lại, cười rạng rỡ, tay cái chống cằm, làm ra vẻ trầm tư, một lúc sau, nói nhỏ: "Đúng rồi, gặp cậu, tôi đột nhiên…rất đói."
Nghe cái giọng như diễn kịch của anh ta, Đoan Mộc Ninh có chút không vui, cau mày hắng lên một tiếng. Lâm Vy vẫn giữ được vẻ bình tĩnh, ngoái cổ lại nói với Chu Phóng: "Vậy thì anh ngồi xuống cùng ăn đi, đồ ăn gọi rất nhiều, ăn cũng chẳng hết."
Thế là, Chu Phóng liền ngồi xuống trước mặt Đoan Mộc Ninh, ánh mắt hai người đan chéo nhau, Chu Phóng cười ranh mãnh, Đoan Mộc Ninh cười nhạt, Lâm Vy ngồi bên cạnh cúi đầu nghịch nghịch lạc trên mâm.
Một lúc sau, Lâm Vy phá vỡ sự im lặng, nói: "Mọi người không nhận ra nhau sao?"
Chu Phóng ngoảnh đầu nhìn Lâm Vy nói: "Không nhận ra cái gì?"
Lâm Vy mỉm cười: "Anh không nhớ cũng là chuyện bình thường, lúc đó chúng em còn nhỏ, bị anh ép ăn trứng gà sống."
"Ôi chao... Anh mà cũng có lúc làm những việc tổn thương đó sao?". Chu Phóng bắt đầu giở trò, cúi đầu uống trà ừng ực.
"Anh nói, đã ăn trứng gà rồi thì cũng có thể đẻ ra trứng gà, sau đó bắt chúng em ăn thử, lúc đó em và Đình Đình mới có 5 tuổi, Tiểu Ninh… mới 4 tuổi nhỉ?".
Đoan Mộc Ninh trầm ngâm, không nói câu gì.
"Tiểu Ninh rất dại, tin luôn, lại còn ăn trứng gà thật nữa chứ."
Chu Phóng ngẩng đầu nhìn về phía đối diện, Đoan Mộc Ninh vẫn giữ bộ dạng lạnh lùng, dường như vấn đề mà hai người bàn luận không có liên quan gì đến cậu ta.
"Lúc đó anh nói gì cậu ấy cũng nghe, Chu Phóng anh cũng thật là, trêu đùa Tiểu Ninh bao nhiêu năm, rồi lại chả nhớ gì cả." Lâm Vy không ngừng gẩy gẩy lạc, thỉnh thoảng ngước mắt nhìn hai người, sau đó lại tiếp tục nói một mình như không có ai ở bên cạnh, lúc cúi đầu xuống lại nhoẻn miệng khẽ cười.
"Lúc đó anh thường đi trèo cây, hái quả cho Tiểu Ninh ăn, em và Đình Đình đều không có phần."
"Lại còn mua bao nhiêu là phấn viết cho Tiểu Ninh, lại còn cùng với cậu ấy vẽ một con rồng rõ dài trên mặt xi măng, khi bị một bà trong tổ dân phố phát hiện, anh liền bỏ chạy, để một mình Tiểu Ninh bị mắng."
"Lại còn…"
"Ôi!", Chu Phóng không nhịn được nữa thốt lên cắt lời Lâm Vy, nhìn phía đối diện, phát hiện ánh mắt Đoan Mộc Ninh cũng đang chăm chăm nhìn mình, thế là lại than lên một tiếng nữa, "cái đó, anh đều chẳng nhớ gì." Nói rồi, lại cúi xuống uống nước.
"Tôi cũng không nhớ." Đoan Mộc Ninh dường như cũng hắng lên một tiếng, cúi xuống cầm đũa.
Chu Phóng cảm thấy khoảnh khắc mình nói không nhớ, sắc mặt Đoan Mộc Ninh hơi sầm xuống.
Thực ra, điều này cũng không thể trách mình được, Chu Phóng nghĩ.
Lúc nhỏ, một đống trẻ con cùng sống trong một khu vực nhỏ, Chu Phóng là đứa lớn nhất, suốt ngày bắt nạt bọn đàn em, cả trai lẫn gái, lừa đám trẻ con ngây thơ làm người ta có cảm giác đạt được thành công, và cảm thấy mình siêu việt, mình thông minh còn tất cả bọn trẻ con chỉ là lũ ngốc.
Tất nhiên, được đám trẻ con kính trọng gọi là đại ca, được bọn chúng xoắn lấy hỏi cái này cái khác cũng cho thấy bản thân học rộng tài cao, cái lúc mà lũ trẻ chạy theo sau chịu nghe lời sai vặt khiến Chu Phóng cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Ngay đến Đoan Mộc Ninh, nếu Lâm Vy không nhắc đến thì Chu Phóng cũng chẳng có chút ấn tượng sâu sắc nào. Dù sao, kí ức về những việc lúc nhỏ rất mơ hồ, mà bọn trẻ cùng trang lứa trong cái khu đó lại quá nhiều. Ngoài Lâm Vy và Ôn Đình cùng lớn lên từ nhỏ, trong mắt Chu Phóng, những đứa khác chỉ giống như kẻ qua đường.
Bây giờ ngồi nhớ kĩ lại, Đoan Mộc Ninh có lẽ là đứa trẻ có nước da trắng, đặc biệt ít nói, thường ngồi ở góc tường, cái đứa bé luôn lặng lẽ đó...
Hình như có lần từng hái bưởi cho nó, lại còn dạy nó ăn như thế nào, vì cảm thấy nó ngồi một mình thật đáng thương.
Chu Phóng ghìm lại dòng hồi ức, nhìn về phía đối diện, ánh mắt lạnh lùng phía sau gọng kính kim loại của Đoan Mộc Ninh ánh lên sự lạnh lùng cao ngạo làm người ta không dám tiếp cận. Gian phòng thật yên tĩnh, Lâm Vy và Đoan Mộc Ninh đều cúi đầu chăm chắm gắp thức ăn, Chu Phóng không nhìn nữa, cúi xuống ăn nhanh.
Thỉnh thoảng ngước lên, luôn cảm thấy người ngồi đối diện đang nhìn mình, khi Chu Phóng nhìn cậu ta cười, cậu ta lại không thèm để ý, đưa mắt đi chỗ khác. Chu Phóng chỉ cảm thấy kì lạ, liền không thèm để ý nữa
Ăn hết một nửa bàn ăn, dường như Lâm Vy đột nhiên nhớ ra điều gì, liền khẽ mỉm cười.
"Đúng rồi, khi cả gia đình chuyển đi, Tiểu Ninh khóc nức nở, Chu Phóng còn nhớ anh đã nói gì không?"
Chu Phóng nghi hoặc nhìn Lâm Vy, ngược lại, mặt Đoan Mộc Ninh càng lạnh hơn, nói năng có chút thiếu tự nhiên, "Lâm Vy, thức ăn nguội hết rồi, cậu ăn đi đã."
"Ồ", Lâm Vy cúi xuống cười buồn buồn.
Chu Phóng quay sang đặt tay lên vai Lâm Vy, "Anh đã nói như thế nào? Đừng vòng vo nữa, ghét nhất cái kiểu ăn nói lấp lửng."
Lâm Vy nhìn Đoan Mộc Ninh, rồi lại nhìn Chu Phóng, rồi mới khẽ nói: "Anh nói, nhóc con ngốc nghếch, đừng khóc đừng khóc nữa, sau này anh sẽ lái máy cày đến lấy em về làm… Áp Trại phu nhân[2]."
"Phù!" Chu Phóng không nhịn được cười. Thấy nét mặt khó coi của Đoan Mộc Ninh, liền cố nhịn cười, xoa xoa mũi, nói nhỏ: "Thành thật xin lỗi, lúc đó còn nhỏ, chưa biết gì."
Đoan Mộc Ninh khẽ nâng kính lên, mặt không chút sắc thái tình cảm nào, "không sao, tôi quên hết rồi."
Chu Phóng tiếp tục cười, nói: "Lái máy cày đi chẳng phải là thiệt thòi cho cậu hay sao, nếu cậu đồng ý lấy, anh sẽ đạp xe cuốc đến đón dâu."
Đoan Mộc Ninh cúi xuống không nói gì, nhưng Lâm Vy thấy không quen, gõ gõ lên bàn: "Chu Phóng, trong bữa ăn không được giở trò lưu manh."
"Ồ, đùa chút ấy mà." Chu Phóng nhún vai, chỉ là cảm thấy thái độ của Đoan Mộc Ninh có vẻ kì quặc thôi.
Nhìn cặp mắt lạnh lùng của cậu ta, sao lại giống như mình đã làm điều gì sai, đã mắc lỗi với cậu ta như thế?
Đồ ăn mà Lâm Vy gọi đều là có vị cực tê cực cay, thỉnh thoảng mới có vài món khẩu vị thanh mát thì tất cả lại bày trước mặt Đoan Mộc Ninh hết cả. Để trốn tránh ánh mắt lạnh lẽo của Đoan Mộc Ninh, đũa của Chu Phóng đều ra sức nhướn về phía bên Lâm Vy, một bữa ăn buồn bực vô cùng. Đến cuối cùng cơ hồ cảm thấy miệng mình như phồng rộp lên, lưỡi thì tê dại, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Cái cậu Lâm Vy này ăn ớt cứ như nhai màn thầu, mặt không biến sắc kể cũng hơi khoa trương một tí.
Chu Phóng ấm ức đầy mình, ánh mắt nhìn sang món cá hấp tươi ngon trước mặt Đoan Mộc Ninh, Đoan Mộc Ninh ngẩng đầu nhìn hắn ta, đẩy đĩa cá về phía hắn.
Ồ, cũng biết quan tâm cơ đấy!
Chu Phóng bắt đầu ăn không khách sáo, nhưng lại không hề phát hiện ra, từ lúc này đến khi kết thúc bữa ăn, Đoan Mộc Ninh dường như không hợp khẩu vị với thứ gì nữa cả.
Sau bữa ăn, Lâm Vy và Đoan Mộc Ninh về trường tự học buổi tối, Chu Phóng vì kì thi thử hôm sau nên tối nay nghỉ học, liền một mình đạp xe về nhà. Trên đường về nhớ lại rất nhiều những việc mình đã ăn hiếp lũ nhóc trong sáng ngây thơ thế nào.
Trong khu lúc đó, bọn trẻ đồng trang lứa vô cùng nhiều, mà chỉ có mình là lớn nhất, cho nên bọn trẻ đều nghe lời hắn. Chu Phóng rất thích trêu chọc lũ trẻ đó, làm những việc thiếu lương thiện như lừa bọn chúng ăn trứng gà sống, nghịch bùn, bẻ hoa ngắt cỏ, thật là đủ mọi trò.
Ngẩng đầu nhìn vòm trời đen như mực, Chu Phóng bỗng nhiên nhớ đến một câu nói:
"Làm điều xấu xa, sớm muộn cũng phải trả giá."
Khẽ rùng mình, trước mắt chợt hiện lên nụ cười lạnh lẽo của Đoan Mộc Ninh, Chu Phóng cảm thấy dựng tóc gáy, liền vội tăng tốc đạp xe như điên về nhà.
Trong đêm đó Chu Phóng lại nằm mơ.
Trong mơ, hắn thấy mình trở về trong hình dáng của cậu nhóc lên 10, dắt theo hai đứa trẻ 8 tuổi ra bờ sông chơi.
Đứa trẻ trai béo ú có lẽ là Lâm Vy lúc đó, còn cô nhóc tết tóc đuôi ngựa hiển nhiên là Ôn Đình... ba người ở bờ sông đùa nghịch cười vang, nhưng Chu Phóng luôn cảm thấy, trong mộng còn có một người khác nữa, đi theo phía sau mình, nhưng mỗi lần quay đầu lại, đều không nhìn thấy gì hết cả.
Cái cảm giác kì lạ đó làm người ta sởn tóc gáy, khi Chu Phóng kinh hoàng tỉnh giấc, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Không ngờ khi chợp mắt trở lại, trong mộng lại hiện ra thời thơ ấu.
Có đứa trẻ da rất trắng kéo tay mình, gọi anh ơi, Chu Phóng cảm thấy đứa bé đó rất đáng yêu, liền ôm lấy nó.
"Da của em thật đẹp, em trai nhỏ ạ."
Chu Phóng duỗi tay ra nhéo mặt nó, sau đó lại nhéo mũi nó, cuối cùng dần chuyển đến đôi môi đỏ hồng, sau đó, thật vô sỉ áp vào đôi môi ấy hôn một cái.
"Em tên là gì vậy?"
"Em tên là Tiểu Ninh."
Cảnh trong giấc mộng vút qua rất nhanh, vụt biến thành tòa soạn Bách Xuyên buổi chiều hôm đó, Chu Phóng quay đầu về phía kẻ lạnh lùng băng giá kia hỏi: "Cậu tên là gì?"
"Đoan Mộc Ninh."
Nụ cười lạnh lẽo nơi khóe miệng chợt phóng to trước mắt, một màn đen tối đột nhiên ập xuống, Chu Phóng sợ đến mức bật dậy trên giường, mở to miệng thở hổn hển.
Cậu bé trắng trẻo non tơ trong kí ức và cậu thiếu niên lạnh lùng băng giá hôm nay dần dần trùng khớp lại.
Làn da trắng giống nhau, đôi môi hồng như nhau, lúc nhỏ nói chuyện thật dễ thương, còn bây giờ... cứ như là đang mắc nợ cậu ta vậy, thật áp lực.
Mình đã hôn cậu ta rồi sao?
Chu Phóng khẽ mỉm cười.
Hóa ra cái tính xấu hay giở trò lưu manh này, từ nhỏ đã có rồi. Chỉ có điều lúc đó cậu ta còn nhỏ, chắc chắn là không nhớ gì rồi, thật sự có cảm giác thành công khi lợi dụng được bọn nhỏ.
Nhưng cảm giác thành công này hoàn toàn tiêu tan sau khi Chu Phóng nhìn thấy đề thi thử trong tay.
Lần này bài viết văn lại hỏng rồi, đề mục là phân tích ngữ liệu mà hắn căm thù nhất.
Chu Phóng cũng không biết thế nào, mỗi lần nhìn xong ngữ liệu, quan điểm mà mình viết ra luôn cách hi vọng của thầy cô hàng ki lô mét.
Ví dụ như có người gặp bạn mình mắc nạn trên núi tuyết, không cứu anh ta, anh ta sẽ chết, nhưng cứu anh ta, thì chính mình có thể cũng chẳng còn đường sống, vậy phải làm thế nào? Với Chu Phóng đương nhiên là, không cứu!
Nhưng mà điều thầy cô hi vọng lại là "vui lòng giúp người", là tinh thần không sợ hi sinh, cộng thêm sự lăn xả hết mình, nắm chắc số phận.
Chu Phóng thở dài, cầm bút viết đề mục bài luận, "Khi bạn đứng trên đỉnh núi tuyết."
Mới mở đầu đã ra sức viết những câu tu từ đến mắc ói, khi bạn XX khi bạn OO một lô xích xông những câu so sánh đã chiếm quá nửa đoạn mở đầu. Chu Phóng chợt nhớ đến lời nói của Lâm Vy, mở đầu thì mở van nhỏ thôi, thế là cắn cắn cán bút, bắt đầu rút ngắn, cuối cùng cũng có thể hoàn thành mà không phá vỡ giới hạn của trang giấy.
Cuộc đời không phải là một đề thi nhiều lựa chọn, rất nhiều khi không thể đôi ngả vẹn toàn, chỉ có thể chọn điều có ích nhất. Chu Phóng nghĩ, hoặc là mình ích kỉ, hoặc chí ít, hắn cũng đường hoàng thừa nhận mình ích kỉ. Từ trước đến giờ không hề che đậy giả dối.
Hai ngày thi thử đã kết thúc, Chu Phóng lại đến phòng họp của tờ Bách Xuyên.
Vừa bước vào cửa đã nhìn thấy một cuốn sổ nằm lặng lẽ.
Một cuốn sổ dày dày, bìa da đen mềm mại, Chu Phóng khom lưng nhặt lên, sau khi mở ra, ngay ở trang đầu đã nhìn thấy những chữ viết bút bi sâu sắc – "Đoan Mộc Ninh".
Có vẻ như hôm đó bị chọc tức, cậu ta vội vã bỏ đi đã làm rớt lại cuốn sổ trên nền đất.
Lật tiếp mấy trang, quả nhiên là tiểu thuyết mà cậu ta viết.
Chầm chậm đọc tiếp, Chu Phóng không ngăn được nhíu mày.
Đột nhiên một hồi gõ cửa gấp gáp vang lên, Chu Phóng mở cửa, nhìn thấy Đoan Mộc Ninh đứng ở trước cửa thở hổn hển.
Đoan Mộc Ninh nhìn cuốn sổ mà hắn cầm trong tay, mặt liền biến sắc, "trả tôi."
Chu Phóng cười nham nhở, "Sao lại phải trả cậu? Tôi còn chưa đọc hết đây."
"Trả tôi đây, không phải xem nữa." Đoan Mộc Ninh tuy làm mặt lạnh ra bộ không quan tâm, nhưng kì thực ánh mắt thì không rời cuốn sổ.
Chu Phóng cười, "cậu không phải muốn nộp bản thảo sao? Viết ra rồi thì có nghĩa là để cho người ta xem, cho tôi xem thì có thiệt gì đâu."
Đoan Mộc Ninh cau mày, "anh chẳng phải là không thèm để ý sao?"
"Không phải đâu."
"Tôi không nộp bản thảo nữa." Đoan Mộc Ninh đưa tay ra lấy lại cuốn sổ, Chu Phóng lại trơ tráo nhét cuốn sổ vào trong lòng mình, lấy áo bọc ra ngoài, hai tay vòng ra ôm trước ngực, "tôi đem về đọc kĩ, sau đó sẽ bình luận cho cậu, thế nào?"
Đoan Mộc Ninh trầm lặng trong giây lát, khẽ nói: "Có thể anh sẽ thấy thật là ấu trĩ."
Chu Phóng lại vô thức đưa tay ra xoa đầu Đoan Mộc Ninh, những sợi tóc mềm mại luồn qua kẽ tay, cảm giác thật dễ chịu.
"Vậy thì có quan hệ gì, cậu còn nhỏ, lẽ nào viết ra những thứ tỏ vẻ sâu xa thì tốt sao?"
Cảm xúc mà tóc mang đến thật tuyệt vời, Chu Phóng lưu luyến không rời, buông lời cảm thán: "Tôi không biết có phải là cậu có thiên kiến với tôi không... nhưng dù sao chúng ta cũng có thể xem như thanh mai trúc mã, thái độ của cậu với tôi có thể tốt hơn không? Cho dù chỉ bằng một nửa như đối với Lâm Vy là tốt rồi."
"Thanh mai trúc mã?" Đoan Mộc Ninh nhìn hắn ta, "anh không phải là đã quên hết rồi sao?"
"Tối qua tôi nằm mơ, lại nhớ lại rồi." Chu Phóng cũng không hiểu từ đâu, hay là chỉ muốn đùa cậu ta một chút, câu chòng ghẹo liền theo đó mà buột ra: "Lúc nhỏ cậu thường gọi tôi là anh, muốn tôi ôm lấy cậu, tôi còn hôn cậu rồi cơ."
Nói xong rồi mới đột nhiên cảm thấy những lời này có chút không phải, hắng lên một tiếng nhìn Đoan Mộc Ninh, nhưng lại nhìn thấy làn da trắng ngần của cậu dường như nhuộm một sắc hồng.
"Nhiều trẻ con thế, anh ôm hôn hết lượt cả ngày, thích lắm nhỉ?" Giọng nói vẫn lạnh lùng băng giá như cũ.
Chu Phóng dùng ngón cái chống cằm, nhoẻn miệng cười, "cậu... ghen sao?"
Đoan Mộc Ninh ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn hắn ta một cái, "tôi về trước đây."
"Chờ một chút." Chu Phóng đột nhiên kéo tay Đoan Mộc Ninh, bị Đoan Mộc Ninh lạnh lùng rũ ra, Chu Phóng sờ sờ mũi, hạ giọng nói: "Hiện câu lạc bộ văn học chúng tôi đang thiếu người, cậu có hứng thú không?"
"Anh nói có ý gì?"
"Hải nạp bách xuyên mà, tôi muốn để dòng suối nhỏ cậu đây thu nạp vào tấm lòng rộng lớn của mình." Chu Phóng lại nở nụ cười ranh mãnh, thậm chí có chút chọc ghẹo, "tham gia không?"
Đoan Mộc Ninh trầm ngâm giây lát, dưới cái nhìn nóng bỏng của Chu Phóng, cuối cùng cậu đã gật đầu.
"Được."